Chương 310: Uy Liêm Công Tước Nhờ Nhan Nặc Bế Đứa Bé
Trước cửa khách sạn tổ chức tiệc đầy tháng, xe cộ tấp nập.
Nhan Nặc khoác tay Phó Thương Bắc bước xuống xe, Lục Lâu cũng khoác tay Thận Thế An. Nhìn xung quanh toàn là những cặp đôi, anh cảm thán: "Uy Liêm Công Tước đúng là cưng cháu hết mực."
"Thương cháu là chuyện bình thường thôi!" Thận Thế An gạt tay Lục Lâu ra một cách khó chịu. "Anh không có nhiều bạn gái sao, sao không dẫn một người đến?"
"Tôi với họ là bạn bè chứ đâu phải người yêu, đương nhiên không thể đi cùng nhau rồi, con gái người ta còn cần danh tiếng nữa chứ?" Lục Lâu nói một cách đường hoàng, vỗ vai Thận Thế An. "Không phải thấy anh lẻ loi tội nghiệp quá nên tôi mới đi cùng anh sao, anh ơi, em đủ nghĩa khí chưa?"
Khóe môi Thận Thế An giật giật, anh không thể không thừa nhận, Lục Lâu đúng là rất nghĩa khí.
Ngay khi nhận được thiệp mời, anh đã định hỏi Tử Nguyệt có đi không, nhưng chưa kịp nhắc đến thì Tử Nguyệt đã nói mình rất bận rồi cúp máy.
Tập đoàn Thận Thị có khối lượng công việc lớn, gần như hai ngày anh mới về căn hộ một lần, chỉ có thể liên lạc với Tử Nguyệt qua điện thoại.
"Vào thôi, hai người đừng quá bận tâm. Thật ra, nhiều người cũng đi một mình mà." Nhan Nặc thấy Thận Thế An có vẻ thất vọng và buồn bã, liền lên tiếng an ủi.
Thận Thế An gật đầu, lấy lại tinh thần, rồi với vẻ mặt trầm tư bước vào khách sạn.
Phó Thương Bắc là đối tác lớn nhất của Uy Liêm Công Tước tại Kinh Hải. Vừa thấy anh đến, Uy Liêm Công Tước đã kéo La Bột Đặc lại chào hỏi.
La Bột Đặc đương nhiên nhớ họ, anh gật đầu: "Phó tiên sinh, Phó thái thái."
"Uy Liêm Thiếu Gia, chúc mừng." Phó Thương Bắc chúc mừng bằng giọng điệu bình thản.
"Cảm ơn." La Bột Đặc khẽ nhếch môi.
"Phó tiên sinh, phu nhân của anh thật xinh đẹp, hai người đúng là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh." Uy Liêm Công Tước khen ngợi bằng tiếng Mỹ.
Nhan Nặc mỉm cười đáp lại bằng tiếng Mỹ: "Ngài quá khen."
"Không hề quá khen. Đôi mắt cô rất trong sáng, tôi biết cô chắc chắn là một quý cô có tấm lòng nhân hậu. Không biết cô có thể bế cháu trai của tôi một lát không? Tôi hy vọng thằng bé sẽ nhận được lời chúc phúc từ cô." Uy Liêm Công Tước nói với vẻ vô cùng thành kính.
"Đương nhiên rồi." Nhan Nặc đồng ý.
Cứ thế, Uy Liêm Công Tước dẫn họ lên khu vực nghỉ ngơi ở tầng hai của sảnh tiệc.
La Bột Đặc nhìn cha mình nhiệt tình tiếp đón vợ chồng họ Phó như vậy, khẽ thở dài một tiếng.
Lục Lâu bắt được tiếng thở dài đó, anh nhìn La Bột Đặc, khẽ nhướng mày: "Thế An Ca, anh ở đây nói chuyện với La Bột Đặc nhé, tôi đi cùng anh họ và chị dâu."
"Ừm." Thận Thế An không muốn đi xem đứa bé lắm, tâm trạng anh có chút trùng xuống.
Phòng trẻ em ở tầng hai được bài trí ấm cúng và dịu dàng. Uy Liêm Công Tước đặc biệt dặn bảo mẫu đưa đứa bé cho Nhan Nặc bế một lát.
"Phó thái thái đã sinh cho Phó tiên sinh hai cậu con trai, cả hai đều rất khỏe mạnh. Cháu trai nhỏ của tôi muốn được hưởng chút phúc khí của cô. Rất cảm ơn cô đã giúp đỡ." Uy Liêm Công Tước nói lời cảm ơn.
"Công tước không cần khách sáo vậy đâu. Mẹ của đứa bé đâu rồi, cô ấy có khỏe không?" Nhan Nặc vô thức hỏi thăm mẹ của đứa bé.
Đứa bé trong tã lót quả thật rất yếu ớt, nhỏ hơn rất nhiều so với hai con trai của cô, nhìn qua là biết sức khỏe không tốt.
Đứa bé đã như vậy, chắc hẳn sức khỏe của người mẹ còn bị ảnh hưởng nặng nề hơn.
Uy Liêm Công Tước nhíu mày thở dài: "Đừng nhắc đến mẹ của đứa bé nữa, cô ấy có chút tùy hứng."
"Sao vậy ạ?" Lục Lâu vốn rất thích hóng chuyện, nghe đến đây liền không kìm được mà chen lời.
Uy Liêm Công Tước lắc đầu: "Cũng không có gì, chỉ là sinh non rồi mà không chịu tĩnh dưỡng, lại đi làm phẫu thuật khác. Chuyện vợ chồng họ, tôi cũng không muốn can thiệp."
"Thưa cha, con đến rồi. Đây là khách của cha sao?" Cửa phòng trẻ em bị đẩy ra từ bên ngoài, một người phụ nữ mặc váy dài màu trắng bước vào, trên mặt đeo mạng che, chỉ có đôi mắt lộ ra trong tầm nhìn của mọi người.
Đề xuất Bí Ẩn: Quỷ Bí Chi Chủ