"Đi đi, ở đây có anh."
Mộ Hàn cảm thấy sắc mặt An An không được tốt lắm, đi nghỉ ngơi sớm cũng tốt.
"Cha, hôm nay nhường mẹ cho cha đấy, ngày mai phải để cho con."
An An chưa đi đã nhìn Lê Tô với vẻ mặt đáng thương.
Lê Tô nhìn thấy ánh mắt nhỏ bé này của An An, tim như tan chảy,
Cô đưa hai tay ra: "Bé cưng, hay là tối nay ngủ với mẹ?"
An An không ngờ lại có niềm vui bất ngờ như vậy, lập tức cười rạng rỡ, đôi tay nhỏ bé vươn về phía mẹ:
"Vâng ạ, mẹ."
"Không được!"
Mộ Viêm và Mộ Hàn đồng thanh từ chối.
Lê Tô và An An đồng thời nhìn về phía hai người này,
"Hai người bị sao vậy?"
"Cha, anh cả, tại sao không được, mẹ con đã đồng ý rồi mà."
Mộ Viêm: Cậu ta không thể nói là sợ cha ngủ cùng mình được? Nhỡ cha tìm cậu ta tính sổ thì biết làm sao?
Mộ Viêm đường hoàng nhìn thẳng vào Mộ Hàn,
"Cha, cha nói đi, tại sao không được.&q...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.600 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Hủy Hôn, Tôi Trở Thành Quyền Thần Bậc Nhất Kinh Thành