Chương 94: Đám tể tể của cô vừa mềm mại vừa thiện lương

Lục Đình Yến xoa xoa đôi tai thỏ của cô, ánh mắt mang theo vài phần xót xa: "Tô Tô... em yên tâm, chuyện của Elias anh nhất định sẽ giúp em giải quyết..."

Nếu không thì người thú phu này của anh cũng quá vô dụng rồi.

Không những không bảo vệ tốt được thê chủ tương lai của mình, khiến cô bị bắt cóc giam giữ trên du thuyền biển sâu nhiều ngày, mà ngay cả việc tìm một bác sĩ giúp cô đoạt lại tử cung cũng không làm được.

Những ngón tay thô ráp của anh mát-xa ở vùng thái dương cho cô.

Bạch Tô thoải mái nheo mắt lại, thực ra cô có thể nhận ra cảm xúc của anh: "Lục Đình Yến, anh không cần phải cẩn thận dè dặt như vậy đâu."

Lục Đình Yến mát-xa cho cô, đôi mắt rủ xuống che đi những tia sáng mờ ảo trong mắt: "Tô Tô, hãy để anh làm điều gì đó cho em đi, nếu không anh không thể thuyết phục bản thân ở lại bên cạnh em."

Một giống cái tuyệt vời như vậy, có tìm khắp Liên Bang cũng không ra người thứ hai.

Nếu anh chẳng giúp được gì, thì lấy tư cách gì để ở lại bên cạnh cô chứ?

Bạch Tô khẽ thở dài một tiếng, quay người vùi mặt vào lồng ngực anh: "Sao lại không thể ở lại bên cạnh em? Chẳng lẽ em thích anh còn chưa đủ để anh ở lại sao?"

Cơ thể Lục Đình Yến hơi khựng lại, khuôn mặt đầy vẻ mâu thuẫn vì thấy mình không xứng đáng.

Bạch Tô biết, không để anh phát huy chút tác dụng nào thì anh sẽ không vượt qua được rào cản tâm lý đó.

Cô đành nói: "Không chỉ em cần anh, mà các con cũng cần anh, giống như anh đã nói, chỉ dựa vào một mình em thì không thể cho chúng một sự giáo dục trưởng thành trọn vẹn đúng không?"

Lục Đình Yến nghe vậy, vội vàng nói: "Con cái anh nhất định sẽ giúp em nuôi dạy tốt, Tô Tô em yên tâm."

Bạch Tô cười rạng rỡ nhìn anh: "Vậy chẳng phải được rồi sao."

Cô suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: "Nhắc đến chuyện này, em cũng có chuyện muốn nói với anh đấy..."

Lục Đình Yến ôn hòa nhìn cô: "Em nói đi."

Bạch Tô: "Thời gian ở trên tàu đó, mùa phát tình của em đã đến."

Lục Đình Yến đoán được cô định nói gì, ôm lấy cô: "Không sao đâu Tô Tô, chỉ cần em an toàn và khỏe mạnh là được rồi."

Chuyện Lệ Trầm Lâm bắt cóc lần này cũng khiến anh hiểu rõ một điều, chỉ dựa vào một mình anh thì còn lâu mới bảo vệ được Bạch Tô.

Chỉ cần Bạch Tô có thể an toàn, anh có thể chấp nhận việc cô có thêm vài người thú phu nữa.

Bạch Tô có chút trêu chọc nhìn anh: "Chỉ thế thôi sao? Trong lòng anh thực sự nghĩ như vậy à? Không ghen sao?"

Tai và đuôi của Lục Đình Yến cụp xuống: "Tất nhiên là có ghen chứ..."

Anh nghiêm túc nhìn thỏ nhỏ, thần sắc kiên định và mạnh mẽ: "Nhưng Tô Tô, so với cảm xúc cá nhân của anh, anh càng muốn em có thêm một phần an toàn và bảo đảm. Chỉ cần em có thể an toàn, không còn xảy ra tình trạng bị bắt cóc đe dọa đến tính mạng như thế này nữa, thì cảm xúc của anh chẳng quan trọng chút nào."

Bạch Tô lại một lần nữa cảm thán, nam đức của Lục Đình Yến tu luyện quá xuất sắc rồi.

Cô có chút ngại ngùng, lại hỏi: "Vậy anh không để ý chuyện em và Lệ Trầm Lâm đã từng giao phối khi ở trên tàu sao?"

Thần sắc nghiêm túc của Lục Đình Yến lại sụp đổ: "Có để ý..."

Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, giọng nói nghẹn ngào mang theo vài phần ấm ức: "Anh để ý đến phát điên đi được..."

"Nhưng tình huống đó, nếu em phát tình mà không được giải tỏa thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy, anh không muốn em chết đâu, Tô Tô..."

Bạch Tô nhận ra trong âm cuối của anh có chút run rẩy như muốn khóc, tim cô như tan chảy.

Cô là người ăn mềm không ăn cứng nhất: "Được rồi, đừng buồn nữa, bây giờ em chẳng phải không sao rồi sao?"

"Ừm..." Lục Đình Yến nghẹn ngào gật đầu, chóp mũi dụi dụi vào hõm cổ cô, trong động tác tràn đầy sự ỷ lại.

Cực kỳ giống một chú chó lớn đang ấm ức làm nũng.

Bạch Tô xoa xoa đôi tai sói của anh: "Đừng không vui nữa, chuyện của Elias anh không cần vội, cứ trông chừng Bạch Tuyết cho tốt là được rồi."

Cô đoán, chắc vẫn phải tiếp xúc với Elias, nghĩ cách tháo gỡ nút thắt trong lòng anh thì mới có thể khiến anh quay lại bàn mổ, giúp cô làm phẫu thuật cấy ghép.

Lục Đình Yến hít sâu một hơi: "Được..."

Nhắc đến Bạch Tuyết, sắc mặt anh lại nghiêm túc hơn vài phần: "Tô Tô, bên phía Bạch Tuyết gần đây có chút biến động, anh có lẽ cần nghĩ cách xử lý một chút."

Bạch Tô: "Sao vậy?"

Lục Đình Yến: "Bạch Tuyết tự xưng có dị năng tiên tri, đã làm chấn động vài vị thủ lĩnh bộ lạc và cơ quan bảo vệ giống cái."

"Theo quy định, giống cái có dị năng thì không thể bị xử tử hình, vì vậy anh đã nhốt cô ta ở một nhà tù bí mật khác."

"Nhưng người nhà họ Bạch gần đây có thể sẽ có hành động để tranh thủ cứu cô ta, mặc dù anh sẽ tăng cường biện pháp an ninh bên phía em, nhưng em vẫn phải nâng cao cảnh giác, cố gắng tránh xa người lạ một chút, biết chưa?"

Bạch Tô ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Lục Đình Yến hôn lên trán cô: "Yên tâm, Bạch Tuyết dám làm ra chuyện tổn thương em, anh sẽ không tha cho cô ta. Bây giờ nuôi cô ta, chẳng qua là vì trên người cô ta còn đang nuôi tử cung của em thôi."

Đợi phẫu thuật kết thúc, mọi chuyện đã an bài xong xuôi.

Anh sẽ giết chết giống cái độc ác đó để báo thù cho Bạch Tô.

Nhưng những chuyện này anh không định nói cho Bạch Tô biết.

Thỏ nhỏ của anh, chỉ cần yên tâm làm những việc cô muốn làm là được rồi.

Bạch Tô gật đầu, dang rộng hai tay nhìn anh: "Em xong rồi."

Lục Đình Yến bế cô lên, dùng khăn tắm bọc lại, lau khô cơ thể cho cô, rồi thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Bạch Tô xoa xoa bụng: "Hơi đói rồi, em xuống bếp tìm gì đó ăn đây, anh có muốn không?"

Lục Đình Yến: "Muốn ăn gì, để anh xuống lấy giúp em cho."

Bạch Tô: "Không cần đâu, em tự xuống xem, trong tủ lạnh có gì thì ăn nấy."

Lục Đình Yến đành phải gật đầu, thả cô xuống.

Đêm đã khuya, trong rừng có bóng người mờ ảo đang lặng lẽ tiến lại gần.

Ánh mắt Lục Đình Yến hơi trầm xuống, không làm phiền Bạch Tô, quay người đi đến bên cửa sổ, nhưng lại thấy Bạch Tiểu Lang và Bạch Tiểu Xà hai nhóc tể tể đã nhạy bén trèo tường đi ra ngoài rồi.

Dáng người anh hơi khựng lại, để mặc chúng ra tay.

Thú non thì phải trải qua nhiều trận chiến thì mới mau chóng trưởng thành được, nắm vững bản lĩnh sinh tồn.

Tử sĩ trong rừng không ít, rõ ràng đều nhắm vào nhà hàng mà đến.

Bạch Tiểu Lang và Bạch Tiểu Xà nhìn nhau, ra hiệu một cái, tâm đầu ý hợp gật đầu.

Bạch Tiểu Xà giải phóng kỹ năng bom độc, trong khu rừng bao quanh nhà hàng, khí độc nhanh chóng lan tỏa.

Trong những tán cây đen kịt, không ít bóng người bị tê liệt, ngã nhào xuống.

Cậu lại dùng cái đuôi linh hoạt của mình cuốn tất cả những người này chất thành một đống.

Bạch Tiểu Lang giải phóng kỹ năng Xé Rách Không Gian, một vết móng sói đen dài vạch qua cơ thể những người này.

Máu tươi bắn tung tóe, họ thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào đã bị Xé Rách Không Gian nuốt chửng, ngay cả thi thể cũng biến mất không dấu vết.

Bạch Tiểu Xà: "Anh không để lại một người sống nào cho cha thẩm vấn sao?"

Bạch Tiểu Lang: "Không cần đoán cũng biết là ai rồi. Đi thôi, dọn dẹp sạch sẽ rồi về thôi."

Bạch Tiểu Xà gật đầu.

Hai đứa trẻ mang theo đầy sát khí bước vào sân, thì thấy Bạch Tô đang bưng sữa nóng từ trong bếp đi ra.

Ba người chạm mặt ngay tại chỗ, Lục Đình Yến ở trên lầu ánh mắt lướt qua một tia trêu chọc, tựa vào ban công xem kịch vui.

Bạch Tiểu Lang lườm một cái sắc lẹm về phía người cha không đáng tin cậy.

Bạch Tô kinh ngạc nhìn hai đứa nhỏ: "Muộn thế này rồi, hai đứa đi đâu thế?"

Bạch Tiểu Lang: "Xuống núi tìm bạn chơi ạ."

Bạch Tiểu Xà: "Ra sau núi hái quả dại ạ."

Hai đứa không bàn trước, lộ tẩy ngay tại chỗ.

Lục Đình Yến: "Xì..."

Bạch Tô nghi ngờ nhìn hai đứa: "Hửm? Rốt cuộc là đi đâu? Muộn thế này, bên ngoài tối om, nhiệt độ thấp như vậy, mà hai đứa mặc có bấy nhiêu thôi sao?"

Trên chân hai đứa thậm chí còn đang xỏ đôi dép thỏ bông mà cô mua cho, nhìn thế nào cũng giống như vừa mới chạy ra khỏi cửa.

Bạch Tiểu Lang vội vàng ấn vai Bạch Tiểu Xà, ngoan ngoãn và đáng yêu gãi đầu với Bạch Tô: "Thực ra tụi con đi tiễn chim đại bàng về tổ ạ, vừa nãy có con chim đại bàng bị thương rơi xuống cửa sổ phòng tụi con, tụi con băng bó xong cho nó rồi mang trả về tổ."

Bạch Tô nghe vậy, lúc này mới buồn cười lườm chúng một cái: "Cũng không biết lạnh là gì, còn không mau vào nhà."

Hai đứa nhỏ vội vàng chạy vào trong.

Bạch Tô nhìn bóng lưng non nớt đáng yêu của hai đứa nhỏ, không nhịn được cảm thán.

Đám tể tể của cô đúng là vừa mềm mại vừa thiện lương mà.

BÌNH LUẬN