Ôn Lạn cả người sững sờ, cơ thể đột ngột cứng đờ.
Trên môi truyền đến từng đợt điện giật, não bộ của anh trống rỗng, giống như bộ não bị bỏ vào lồng quay quay vài vòng.
Bạch Tô nhân lúc anh ngẩn người, vơ lấy một nắm đồ nướng, nhét vào miệng ăn mấy miếng thật to.
Quỷ mới biết một người ham ăn như cô, nửa tháng nay mỗi ngày chỉ được uống hai ngụm dịch dinh dưỡng không mùi vị.
Trong bụng thì no, nhưng miệng lưỡi thì nhạt nhẽo cô đơn, cảm giác đó thực sự sắp làm cô phát điên rồi.
Ôn Lạn phản ứng lại, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, nhịp tim đột ngột tăng tốc: "Em... cái người phụ nữ này vì miếng ăn mà chuyện gì cũng làm được sao!"
Bạch Tô hừ hừ một tiếng, vùi đầu ăn cật lực.
Ôn Lạn dời những xiên nướng khác ra xa một chút, ấn Bạch Tô nằm lại giường: "Đừng cử động lung tung!"
Bạch Tô liếm liếm môi, ngoan ngoãn nhìn anh, nước miếng trong miệng cứ từng đợt từng đợt tiết ra.
Không ăn thì thôi.
Nhạt mồm nhạt miệng bao nhiêu ngày, đột...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 245 đến hết truyện với 10.000 linh thạch