Chương 207: Đang yên đang lành mà trời như sụp đổ

Nhà bếp bắt đầu lên món một cách trật tự.

Diêm Tình Nhã bỗng nhiên gõ cửa đi vào, vẻ mặt vô cùng quái dị.

Bạch Tô ngước nhìn cô một cái: "Sao thế? Lại có khách hàng khó tính à?"

Diêm Tình Nhã: "Cũng không hẳn là vậy... ừm... tóm lại cô ra ngoài xem đi."

Bạch Tô nhướng mày, tháo găng tay dùng một lần trong tay ra rồi bước ra khỏi bếp.

Vừa ra ngoài đã thấy bên cạnh quầy bar ở đại sảnh có một anh chàng đẹp trai phong tình vạn chủng đang tựa vào, chỉ riêng góc nghiêng thôi cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc.

Bạch Tô sững sờ, dù ở thế giới thú nhân cô đã từng thấy những giống đực đẹp trai xuất chúng như Diệp Lý Á Tư hay Lục Đình Yến, nhưng khi nhìn thấy người này, cô vẫn không khỏi bị hút hồn, tim đập chệch một nhịp, có chút thẩn thờ.

Anh chàng đẹp trai phong tình vạn chủng quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Tô liền nhếch môi cười, vô cùng rạng rỡ khẽ giơ bàn tay thon dài lên: "Hi~ lại gặp nhau rồi!"

Bạch Tô ngây người: "Cô... Rosamea?!"

Đôi mắt hẹp dài của Rosamea khẽ nheo lại thành một đường cong cực kỳ mượt mà, hình dáng đôi mắt càng thêm tinh xảo như một nam thần Hàn Quốc bước ra từ truyện tranh.

Anh ta tinh nghịch nháy mắt, khóe miệng nhếch lên vẻ kiêu ngạo: "Thế nào? Biết tôi thật ra là đàn ông, ngạc nhiên lắm đúng không?"

Bạch Tô: "..."

Đâu chỉ là ngạc nhiên, cái này gọi là ảo ma Canada luôn rồi được không?

Rosamea tiến lại gần hơn chút, khoác tay Bạch Tô như chị em thân thiết, tựa đầu vào vai cô làm nũng: "Tô Tô, nếu bây giờ tôi bắt đầu theo đuổi cô, cô có đồng ý không?"

Có lẽ vì cảm xúc trong mắt anh ta quá giống với sự ngưỡng mộ của những người cùng giới, nên Bạch Tô lại dễ dàng buông lỏng cảnh giác.

Khóe miệng cô khẽ giật: "Công chúa điện hạ, cô lại đang lên cơn gì vậy?"

Rosamea: "Cô không tin tôi là giống đực sao?"

Bạch Tô: "Chứ còn gì nữa?"

Rosamea nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô định thọc xuống dưới vây cá ở bụng dưới của mình.

"Sờ thấy rồi chứ! Tôi lớn lắm đấy!"

Bạch Tô: "!!"

Vẻ mặt cô suýt chút nữa thì vỡ vụn, như bị bỏng mà vội vàng rụt tay lại: "Cái anh này..."

Đại sảnh tầng một của nhà hàng đang đầy rẫy khách khứa ăn uống, bên cạnh còn có Diêm Tình Nhã đứng đó.

Anh ta vậy mà dám thản nhiên, không kiêng nể gì mà nắm tay cô định sờ vào chỗ đó sao?!

Rosamea nhún vai: "Có gì to tát đâu chứ? Cũng chẳng ai thấy được tình hình thực tế bên dưới, cô cứ nói xem có lớn không nào?"

"Nhân ngư chúng tôi và đám thú nhân trên lục địa các người không giống nhau đâu nhé, về phương diện nào đó sẽ có những trải nghiệm cực kỳ khác biệt đấy."

Nói xong, anh ta ghé sát, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp nháy nháy với Bạch Tô: "Cô có muốn thử chút không?"

Bạch Tô đen mặt đẩy gương mặt đẹp trai kia ra: "Không."

Giữa thanh thiên bạch nhật, xung quanh toàn là người, ai lại muốn cái thứ đó vào lúc này chứ?

Rosamea tặc lưỡi hai tiếng, bỗng nhiên khoác vai Bạch Tô, nói năng đầy chân thành: "Chị em à."

Thái độ thân thiết như thể hai người là bạn thân chí cốt, chứ không phải khác giới.

Động tác vùng vẫy của Bạch Tô bỗng khựng lại, cô nhìn anh ta một cách quái dị và bất lực: "Rốt cuộc anh là giống đực hay giống cái vậy?"

Rosamea: "Tôi đây là vì cô mà đặc biệt từ giống cái biến thành giống đực đấy, nghĩ có món gì ngon thì phải cho chị em tốt nếm thử trước, đặc biệt lặn lội dặm trường mang duyên lành đến cho cô nếm thử đây!"

"Không phải tôi khoác lác đâu, cái thân hình này của tôi, nếu tôi mà là giống cái thì đã sớm nhào lên nếm thử mặn nhạt rồi, sao cô chẳng có chút cảm động nào thế?"

Bạch Tô: "..."

Cô khó khăn lắm mới tìm lại được lý trí của mình: "Chúng ta là chị em tốt từ bao giờ thế?"

Không phải anh ta cứ hở ra là đòi đánh đòi giết, muốn bài xích cô sao?

Rosamea chẳng chút chột dạ, thản nhiên nói: "Trong lòng tôi, cô sớm đã là chị em tốt của tôi rồi, cô đã thuần phục được tôi!"

Bạch Tô: "Tôi không có thuầ..."

Rosamea làm nũng lắc lắc cánh tay cô: "Ái chà, cô đừng có tuyệt tình thế chứ, có muốn thử với tôi không? Tôi thấy cái cơ thể này mlem lắm nên mới đặc biệt dâng tận cửa đấy."

Bạch Tô: "Tôi không cần."

Rosamea nghi hoặc nhìn cô hồi lâu, rồi cúi đầu nhìn lại cơ thể mình.

Cơ ngực săn chắc, bụng tám múi, làn da trắng trẻo mịn màng, dung mạo tuấn tú, mang nét đẹp tinh tế diễm lệ đặc trưng của nhân ngư, bên cạnh Diêm Tình Nhã còn đang chảy cả nước miếng kìa, chắc chắn là không có vấn đề gì rồi.

Sao Bạch Tô lại không động lòng nhỉ?

Bạch Tô cạn lời nhìn anh ta: "Nếu anh đến ăn cơm, chúng tôi sẽ tiếp đãi bình thường, còn nếu vì mấy chuyện vô bổ này thì tôi nghĩ em trai anh có kinh nghiệm hơn đấy, anh có thể tham khảo cậu ta."

Nói xong, cô xoay người quay lại bếp tiếp tục công việc.

Rosamea nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng rồi, tuy bây giờ anh ta trông đẹp mã hơn cái thằng Milien chỉ biết khóc nhè kia một chút, nhưng về bản chất thì hành động cũng chẳng khác gì Milien.

Anh ta phải chuyển đổi tư duy mới được.

Rosamea ngồi bên quầy bar xoa xoa cằm, trong đầu bắt đầu phân tích.

Điểm ưu thế của anh ta so với tất cả những kẻ theo đuổi khác, chẳng phải là vì bao nhiêu năm qua anh ta đều lớn lên với thân phận giống cái, có sự đồng cảm với giống cái mạnh hơn bọn họ sao?

Hai giờ chiều.

Bạch Tô và Ôn Lạn tan làm đúng giờ, Rosamea đứng canh ở cửa bếp: "Chị em ơi!"

Bạch Tô có chút bất lực: "Anh lại muốn làm gì nữa đây?"

Rosamea cười toe toét: "Đi mua sắm không nào?"

Bạch Tô đảo mắt: "Không đi."

Ôn Đại Bảo không biết từ đâu chui ra: "Mẹ! Chơi game không?"

Bạch Tô: "Đi thôi, qua chỗ con hay về chỗ mẹ?"

Ôn Đại Bảo không cần suy nghĩ: "Qua chỗ mẹ đi! Màn hình lớn chơi mới sướng!"

Rosamea thấy vậy, liền vội vàng chen vào: "Chơi game thì cho tôi tham gia với! Tôi đạt hạng Cao Thủ rồi đấy!"

Ôn Đại Bảo thường xuyên chơi game, đương nhiên cũng biết Rosamea: "Đi thôi, cùng đi!"

Bạch Tô thấy Ôn Đại Bảo vui vẻ nên cũng không nói gì.

Rosamea thấy vậy, đáy mắt lóe lên một tia tinh quái.

Hình như đã tìm được con đường tiếp cận tốt nhất rồi đây.

Ba người khoác vai nhau về công quán chơi game, thân thiết như một gia đình ba người vậy.

Ôn Lạn sa sầm mặt mày, nhìn chằm chằm vào bóng lưng chẳng biết sống chết là gì của Ôn Đại Bảo, thẳng tay ném chiếc tạp dề trong tay xuống.

Lệ Trầm Lâm giải quyết xong một đám người, hất những vệt máu và vụn thịt trên đuôi rắn đi, có chút chán ghét thu hồi tầm mắt: "Đợt thứ mấy rồi?"

Trợ lý bên cạnh vẻ mặt bình thản: "Đã là đợt thứ ba rồi ạ."

Lệ Trầm Lâm cười lạnh một tiếng: "Đám ngu ngốc đó vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao?"

Trợ lý cúi đầu: "Thật ra, ngài chỉ cần quay về giành lại ngai vàng Nam quốc là mọi chuyện sẽ kết thúc thôi."

Lệ Trầm Lâm lạnh lùng liếc nhìn cậu ta một cái: "Cậu muốn chết à?"

Trợ lý vội vàng lùi lại hai bước, cúi đầu thành thục đáp: "Dạ không muốn."

Lệ Trầm Lâm lúc này mới thu hồi tầm mắt: "Đi đặt phòng cho tôi."

Trợ lý gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Lệ Trầm Lâm liếc nhìn đống xác chết đầy đất, đáy mắt thoáng qua vẻ khinh miệt.

Đây đều là sát thủ do hoàng thất Nam quốc phái đến.

Chẳng qua là thấy hoàng thất Nam quốc đều bị anh giết sạch rồi, đám đại thần này rục rịch muốn tự lập làm vương, nhưng lại khổ nỗi dân chúng không ủng hộ bọn họ mà thôi.

Lệ Trầm Lâm với tư cách là huyết thống hoàng thất duy nhất còn sót lại của Nam quốc, đương nhiên trở thành mục tiêu nhắm đến của bọn họ.

Những cuộc vây quét quy mô lớn như thế này không phải lần đầu tiên.

Thật sự là khiến người ta phát phiền.

Lệ Trầm Lâm tẩy rửa trong phòng tắm suốt mấy tiếng đồng hồ, rồi thay một bộ đồ mặc nhà sạch sẽ và dịu dàng, anh đã nghĩ sẵn hôm nay sẽ dùng chiêu trò gì để làm nũng với Bạch Tô để đòi hôn rồi.

Nghĩ đến Bạch Tô, đáy mắt Lệ Trầm Lâm thoáng qua một tia tình tứ, lớp băng giá nơi đầu mày cuối mắt lập tức tan chảy.

Anh lái xe về công quán, khoảnh khắc đẩy cánh cửa lớn tầng một ra, vẻ mặt anh bỗng vỡ vụn.

Tại sao con thỏ nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu của anh lại đang nằm trong lòng một người đàn ông khác?

Lại còn cười tươi rói như hoa thế kia.

"Rosamea! Trả lại túi máu cho tôi!"

"Anh có phải liếm hòm của tôi không hả? Người tôi giết mà, trả lại ống ngắm cho tôi mau!"

Ôn Đại Bảo: "Mẹ, lại đây, con cho mẹ ống ngắm nè, mẹ đừng đi chung đường với anh ta, chúng ta là mẹ con hiệp lực, phối hợp mới ăn ý!"

Gã đàn ông lạ mặt kia giọng nói trầm thấp êm tai, còn mang theo vài phần bất lực: "Người ta gà nhất mà, đương nhiên phải có thêm trang bị phòng thân chứ, Tô Tô bảo vệ tôi với nha~"

Lệ Trầm Lâm: "..."

Đang yên đang lành mà trời như sụp đổ luôn rồi.

BÌNH LUẬN