Chương 141: Đêm tân hôn

"Ôn Tiểu Bảo!" Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông ngoài cửa cắt ngang hành động của bé.

Bạch Tô và nhóc tì cùng nhìn ra ngoài.

Ôn Lạn sa sầm mặt mày, sải bước đi tới, bế Ôn Tiểu Bảo lên che chở trong lòng, ra dáng bảo vệ con hết mực.

Ôn Tiểu Bảo sợ hãi, vội vàng rụt tay lại, luống cuống rúc vào khuỷu tay anh ta.

Bạch Tô ngẩn ra, không hiểu cơn giận của anh ta từ đâu mà đến.

Ôn Lạn nhìn chằm chằm Bạch Tô, đáy mắt lạnh lẽo: "Chị dâu, tôi khuyên chị tay đừng vươn quá dài."

Bạch Tô không hiểu gì cả: "Tôi làm sao cơ?"

Ôn Lạn chán ghét liếc nhìn cô một cái, lười nói nhiều, bế Ôn Tiểu Bảo xoay người rời đi.

Bạch Tô nhíu mày, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Đến khi cô tìm ra ngoài thì được thông báo rằng Ôn Lạn đã rời đi rồi.

Bạch Tô thấy vậy cũng đành thôi.

Dù sao hôm nay cũng là ngày cưới của cô, cô chẳng rảnh mà đi chấp nhặt với người kỳ quặc.

Cuối cùng cũng kết thúc một ngày tiếp khách mệt mỏi.

Bản thể Bạch Tô đang định gọi phân thân về thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Elias tươi cười bước vào, trên tay cầm một bó hoa hồng trắng.

Trong mắt Bạch Tô xẹt qua một tia ngạc nhiên: "Sao anh lại đến đây?"

Chẳng phải Elias nói hôm nay có việc không đến được sao?

Chỉ có ông nội đi cùng cô trên thảm đỏ, cô cứ tưởng hôm nay không gặp được Elias rồi.

Elias khẽ cười, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: "Em kết hôn, sao anh có thể vắng mặt được?"

Hôm nay Bạch Tô đặc biệt kiều diễm, nhưng Elias vẫn thích dáng vẻ không trang điểm của cô hơn.

Anh giải phóng tinh thần lực, bao bọc thỏ nhỏ: "Mệt lắm rồi phải không? Anh đưa em đi nghỉ ngơi nhé?"

Elias là bác sĩ, tinh thần lực có tác dụng xoa dịu tự nhiên, có thể ép cô trở lại hình dạng thỏ nhỏ, cũng có thể ép cô biến trở lại thành người.

Lần đầu tiên gặp mặt, anh đã ép cô biến thành thỏ nhỏ, đặt vào bồn tắm ngâm thuốc.

Bạch Tô bị buộc phải trở về hình dạng thỏ, có chút khó hiểu nhìn Elias: "Anh làm gì vậy?"

Elias nhếch môi, rũ mắt che giấu vẻ xấu xa trong đáy mắt: "Đưa em đi chơi một trò chơi."

Bạch Tô có chút do dự: "Nhưng Lục Đình Yến vẫn đang đợi em ở ngoài..."

Elias nhét thỏ nhỏ vào túi áo: "Bên cạnh anh ta chẳng phải có phân thân sao? Sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu."

Sự xoa dịu tinh thần lực của bác sĩ khiến cô không khỏi buồn ngủ, cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài lập tức ập đến.

Bạch Tô ngửi mùi tuyết tùng thanh khiết trên người anh, dần dần thả lỏng: "Được thôi..."

Cô hoàn toàn tin tưởng Elias, ngay cả việc anh đưa mình rời khỏi hội trường lúc nào cô cũng không phát hiện ra.

Đêm xuống.

Bạch Tô bị cảm giác ngứa ngáy trên mặt làm cho tỉnh giấc.

Cô mơ màng mở mắt ra, thấy Elias đang ở ngay sát bên.

Anh cầm thứ gì đó ướt át, nhẹ nhàng lau chùi cho cô, vẻ mặt dịu dàng và kiên nhẫn, như thể sợ làm cô đau.

Bạch Tô vẫn còn mơ màng: "Anh đang làm gì vậy..."

Giọng nói mang theo sự khàn khàn lúc mới ngủ dậy, mềm mại ngọt ngào, hoàn toàn không nhận ra người đàn ông ở ngay sát bên ánh mắt đã đột nhiên trở nên tối tăm.

Giọng nói trầm thấp của Elias vang lên: "Giúp em tẩy trang đấy, vẫn còn sớm, em nhắm mắt ngủ thêm chút nữa đi?"

"Ao..." Bạch Tô nghe vậy càng thêm thả lỏng, tin tưởng gối cái đầu nhỏ lên đầu gối anh, hoàn toàn không nhận ra mình đang ở một nơi xa lạ, trên người đã không mảnh vải che thân.

Lớp trang điểm trên mặt cô được nhẹ nhàng tẩy sạch, để lộ làn da mộc kiều diễm trắng ngần.

Elias càng nhìn càng thích, không nhịn được hôn một cái lên làn môi mềm mại của cô.

Bản thân thỏ nhỏ đã đủ xinh đẹp rồi, anh không thích những hóa chất kia che lấp đi kết cấu mịn màng của làn da cô.

Thấy Bạch Tô nằm bò trên đầu gối mình, dáng vẻ thân thiết và tin tưởng, trái tim anh mềm nhũn như nước: "Anh chuẩn bị tháo mấy cái kẹp tóc nhỏ trên đầu em ra đây."

"Ưm..." Bạch Tô mơ hồ đáp lại.

Nửa tỉnh nửa mê, đến mắt cũng chẳng buồn mở ra.

Mệt mỏi cả ngày, có người giúp tẩy trang vệ sinh thật sự là một việc vô cùng hạnh phúc.

Bạch Tô lại thầm tặng cho Elias đảm đang một lượt like trong lòng.

Elias bế cô lên, bước vào hồ bơi khổng lồ bên cạnh.

Bạch Tô mơ màng cảm nhận được làn nước ấm áp thấm qua da thịt, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng, khi mở mắt ra, cô bị cảnh tượng nóng bỏng trước mắt làm cho sững sờ.

"Elias..."

Ai đó hãy nói cho cô biết, tại sao cô lại xuất hiện trong hồ suối nước nóng lộ thiên thế này?

Đây là đâu?

Hơi nước suối nước nóng bao quanh khiến cảnh sắc dưới ánh trăng càng thêm mờ ảo.

Cô nheo mắt, hồi lâu mới nhìn rõ hai người đang ở trong một hồ suối nước nóng lộ thiên trên đỉnh núi.

Xung quanh là tuyết trắng xóa, phản chiếu ánh trăng, cũng có chút ánh sáng.

Nước trong hồ suối nước nóng cực kỳ thoải mái, cơ thể được làn nước suối ấm áp mềm mại bao bọc kỹ lưỡng, có một cảm giác dễ chịu không nói nên lời.

Chắc là nước chảy, dòng suối ấm áp phun ra không chút công kích, rồi lại chảy ra ở cửa thoát nước.

Cái hồ đá cuội sâu này đã trở thành một bể chứa nước tự nhiên.

Chắc cũng đã qua bàn tay con người khai tạc, đáy hồ trong vắt, nước rất sạch.

Nhưng đó không phải trọng điểm.

Trọng điểm là cô và Elias vậy mà đều không mảnh vải che thân ở trong hồ, cô còn đang tựa vào người anh?!

Bạch Tô tuy không phải lần đầu tiên không mặc quần áo trước mặt Elias, nhưng lại là lần đầu tiên thấy Elias không mảnh vải che thân trước mặt mình.

Ngày thường Elias trông cao cao gầy gầy, tứ chi thon dài thẳng tắp, nhìn là kiểu người có vóc dáng hơi mỏng manh gầy yếu.

Không ngờ cởi quần áo ra, vóc dáng đẹp đến nổ mắt!

Khuôn mặt Bạch Tô đỏ dần lên: "Anh anh... em..."

Ánh mắt cô khi chạm vào cơ ngực của anh, ngôn ngữ trong não loạn thành một đống.

Elias khẽ cười thành tiếng: "Anh làm sao?"

Bàn tay to nóng bỏng của anh ấn lên bờ vai trơn nhẵn của cô, nhấn người xuống suối nước nóng một chút: "Đây là ngâm thuốc, có lợi cho cơ thể em, ngâm nhiều một chút."

Lực tay của anh không lớn, nhưng mang theo sức mạnh không thể kháng cự, rất dễ dàng khiến Bạch Tô cảm nhận được sự chênh lệch về thể hình và sức mạnh giữa giống cái và giống đực.

Nhịp tim cô càng lúc càng nhanh, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt nóng rực kia.

Nhưng cúi đầu, cảnh tượng dưới nước lại hiện ra rõ mồn một.

Cô như bị ánh mắt làm cho bỏng rát, vội vàng dời mắt đi.

Trong não lại không tự chủ được mà lặp đi lặp lại những hình ảnh mang tính xung kích cực mạnh vừa rồi.

Rõ ràng mang một khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo như đá quý, tính cách ôn nhu như ngọc, không ngờ bên dưới lại dữ tợn như vậy, nanh vuốt giương ra.

Bạch Tô lại không nhịn được vỗ trán mình, không cho mình nghĩ tiếp nữa.

Elias nhếch môi, ôm cô tựa vào thành hồ bên cạnh.

Những viên đá nhẵn nhụi sạch sẽ dưới sự ngâm tẩm của nước suối, dường như đều mang theo vài phần mềm mại.

Bạch Tô đỏ mặt tim đập loạn: "Chúng ta... chúng ta bây giờ định làm gì?"

Giọng nói của Elias mang theo vài phần dụ dỗ: "Chẳng lẽ không rõ ràng sao?"

Bạch Tô chỉ cảm thấy giọng nói bên tai mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại, từ dái tai cô chui vào ống tai, rồi từ ống tai lan ra tứ chi bách hài, da đầu đều không nhịn được mà tê dại, đôi chân cũng mềm nhũn đi.

Elias lại tiến lại gần một chút: "Hôm nay kết hôn, đương nhiên là đêm tân hôn rồi."

Bạch Tô lúc này mới nhớ ra mình đã quên mất thứ gì, Lục Đình Yến!

Cô vội ngẩng đầu, trên mặt mang theo vài phần hoảng loạn: "Chúng ta không về, Lục Đình Yến sẽ lo lắng đấy!"

Bàn tay thon dài của Elias từng chút một vuốt ve sau lưng cô để trấn an: "Đừng sợ, phân thân của em đang ở bên cạnh anh ta mà."

Bạch Tô có chút do dự: "Nhưng hôm nay là ngày em và Lục Đình Yến kết hôn..."

Elias ánh mắt mang theo vài phần dụ dỗ: "Tô Tô, đêm nay cũng là đêm tân hôn của chúng ta."

Bạch Tô: "Nhưng Lục Đình Yến anh ấy..."

Elias: "Có phân thân của em ở đó, anh ta sẽ không cô đơn đâu."

Bạch Tô còn muốn nói gì đó, nhưng môi đã bị chặn lại.

Cô hoảng sợ muốn chết.

Lục Đình Yến là sẽ không cô đơn, nhưng cô và phân thân thông cảm với nhau, không chắc có thể cùng lúc chịu đựng được hai người đâu...

BÌNH LUẬN