Đầu óc tôi đầy rẫy những dấu chấm hỏi, đại não bắt đầu vận hành hết tốc lực: "Cái này là ông tặng sao? Hay là mỗi nhân viên nữ đều có? Phúc lợi gì à?"
Lương Tùng lắc đầu, đột nhiên chộp lấy tay tôi, không ngừng mơn trớn: "Đây là tôi đặc biệt mua cho em đấy. Em vừa xinh đẹp vừa ưu tú hơn hẳn Ấu Ninh, sao lại cứ đâm đầu vào chọn một kẻ vô dụng làm bạn trai chứ, đến thỏi son cũng chẳng nỡ mua cho em. Tối nay em đi tiếp khách với tôi đi, tôi đảm bảo em sẽ được thăng chức tăng lương."
Tôi nén cơn buồn nôn, chán ghét rút tay ra: "Ông ăn nói cho tự trọng một chút, nếu không tôi sẽ kiện ông tội quấy rối tình dục nơi công sở."
Tôi quay về chỗ ngồi, cầm lấy thỏi son rồi lại giận dữ xông vào văn phòng tổng giám đốc, ném thẳng thỏi son vào mặt lão ta: "Cầm lấy cái thứ ghê tởm này của ông đi."
Lương Tùng nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt tôi mắng nhiếc: "Kiều Nhiễm, cô đừng có loại cho mặt mà không lấy mặt nhé. Cô có biết đắc tội với tôi sẽ có kết cục thế nào không? Cô không muốn lăn lộn ở cái công ty này nữa đúng không?"
Ngay lúc đó, Dư Ấu Ninh đột nhiên xông vào. Cô ta gào thét lên, chẳng cần phân biệt trắng đen phải trái đã vu khống tôi quyến rũ Lương Tùng.
Cô ta không chỉ làm loạn trong văn phòng tổng giám đốc, mà còn sỉ nhục, phỉ báng tôi ngay trước mặt các đồng nghiệp.
Đồng nghiệp cũng bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ, chỉ trỏ bàn tán sau lưng. Bất kể tôi giải thích thế nào cũng không một ai tin tôi.
Lúc tôi vào nhà vệ sinh, tôi nghe thấy tiếng đồng nghiệp bàn tán bên ngoài: "Hồi trước còn tưởng Kiều Nhiễm thanh cao lắm, nhìn không lọt mắt mấy thủ đoạn của Dư Ấu Ninh, hóa ra kết quả cũng vậy thôi, chẳng qua là ghen tị người ta phất lên nhanh hơn mình. Đúng là ngông cuồng thật, ngay trong văn phòng đã dám mồi chài rồi, còn ở riêng với nhau thì không biết chừng..."
Tôi uất ức đến cực điểm, nước mắt không kìm được mà trào ra. Đột nhiên một cảm giác buồn nôn ập đến, tôi điên cuồng lau đi lớp son trên môi, lau đến mức khóe miệng đau rát.
Tôi chịu đựng đủ mọi nhục nhã ở công ty, nhưng khi về đến nhà, thứ đón đợi tôi lại là gương mặt lạnh lùng như băng của Phó Vân Trạch.
Vừa mở miệng, anh ta đã giận quá hóa thẹn mà chất vấn tôi: "Kiều Nhiễm, tôi thật sự đã nhìn lầm cô rồi. Chỉ vì một thỏi son mà cô đến cả lòng tự trọng cũng không cần nữa sao?"
Sợi dây căng thẳng trong đầu tôi đứt phựt, cơn đau nhói ập đến như muốn nứt toác đại não.
Tôi đã từng nghĩ, dù trước đó chúng tôi có xảy ra xích mích, Phó Vân Trạch vẫn sẽ tin tôi, sẽ là chỗ dựa của tôi, sẽ đứng về phía tôi để đòi lại công bằng.
Tôi vốn dĩ có cả một bụng uất ức, có bao nhiêu lời muốn nói với anh, nhưng giờ đây tất cả đều nghẹn đọng nơi cổ họng, không thốt ra được nửa lời.
Tôi cứ thế bị đóng đinh trên cột trụ nhục nhã một cách vô lý, bị nhấn chìm trong những lời mắng nhiếc của họ.
Và giờ đây, tôi còn phải tàn nhẫn đối mặt với sự hiểu lầm và chỉ trích từ chính người mình yêu sâu đậm.
Tôi khó khăn nuốt xuống sự nghẹn đắng nơi cổ họng, cố gắng tìm lại nhịp thở: "Anh thật sự nghĩ về em như thế sao?"
Tôi định nói tiếp điều gì đó nhưng đã bị Phó Vân Trạch gắt gao ngắt lời: "Cô còn muốn ngụy biện cái gì nữa? Dư Ấu Ninh đã kể cho tôi nghe hết rồi. Chẳng phải cô chê tôi nghèo sao? Tôi cứ ngỡ cô khác với những cô gái ngoài kia, hóa ra cô cũng thực dụng như họ vậy..."
Tôi không còn muốn đưa ra bất cứ lời giải thích nào nữa, vì nó chẳng còn ý nghĩa gì. Tôi hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ: "Nếu anh cũng nghĩ như vậy thì tôi không còn gì để nói. Chúng ta chia tay đi!"
"Cuối cùng cô cũng nói ra lời thật lòng rồi đấy. Cô trèo lên được cành cao rồi, cô đã sớm muốn chia tay với tôi rồi đúng không? Thỏi son gì đó đều là cái cớ cả thôi. Cô sẽ phải hối hận vì những gì mình đã làm ngày hôm nay."
Phó Vân Trạch dường như đã hoàn toàn thất vọng về tôi. Buông lại câu nói cuối cùng, anh ta không thèm quay đầu lại mà sập cửa bỏ đi.
Thật nực cười, tình cảm năm năm của chúng tôi cuối cùng lại kết thúc vì những lời phỉ báng không căn cứ của người ngoài.
Sự nghiệp của tôi cũng gặp trở ngại.
Đồng nghiệp thậm chí chẳng thèm kiêng dè, công khai nói xấu tôi ngay trước mặt.
Ngay cả những người bình thường có quan hệ khá tốt với tôi cũng giữ khoảng cách, nhìn tôi như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu.
Xã hội này chính là thực tế và tàn khốc như vậy.
Dư Ấu Ninh ban phát chút ơn huệ nhỏ nhoi, cộng thêm việc tôi đã đắc tội hoàn toàn với Lương Tùng, bọn họ đương nhiên phải chọn cách gió chiều nào che chiều nấy.
Những ngày tháng như vậy kéo dài gần nửa tháng, tôi sống trong khổ sở không lời nào tả xiết.
Họ muốn dùng những thủ đoạn hèn hạ này để đánh gục ý chí của tôi, khiến tôi tự giác rời khỏi công ty.
Cuối cùng, sau một lần giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng triền miên.
Tôi đột nhiên bừng tỉnh. Tại sao tôi phải ngậm đắng nuốt cay? Tôi không cam tâm, tôi phải phản đòn.
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phẫn Nam Trang: Chọc Giận Bạo Quân, Khó Thoát Thân