Chương 666: Đến chúc mừng
Vừa khi Ngô Tịch Nguyên dám để Vương Khởi Anh đến điều tra, tất nhiên y cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc bị Hoàng thượng hỏi tội.
Y một tay chắp lại, thành thật khai báo rằng: “Hôm qua, phu nhân bệ hạ đến mạch chẩn cho Diệp Nhân quận chúa thì tình cờ gặp được đại nhân Vương, nghe nói đại nhân hiện đang lo lắng về chuyện của quận chúa. Phu nhân thần thiếp là nghĩa muội của đại nhân Vương, thấy ngài bận rộn mà không thể giúp gì, liền trở về nói lại với thần thiếp. Tình cờ lúc đó thần thiếp đang tra cứu sổ ghi chép sinh hoạt, nên đã báo cho đại nhân Vương hay, suy nghĩ rằng dù sao cũng là giúp bệ hạ làm việc, nếu có thể sớm phá án, cũng giúp bệ hạ bớt lo.”
Y nói thẳng thắn, vẻ mặt toàn tâm hướng về Thánh thượng, Hoàng đế Cảnh Hiếu nghĩ y xuất thân phận hàn sĩ, nên cũng không quá gay gắt với y.
“Vậy Vương Khởi Anh là nghĩa huynh của phu nhân ngươi sao?” Hoàng thượng tò mò hỏi.
Ngô Tịch Nguyên chắp tay đáp: “Đúng vậy, trước kia lúc ở Ung Châu, hai nhà có duyên. Thê tử thần thiếp cùng với Tri phủ Ung Châu, đại nhân Vương Quảng Hiền do đại nhân Vương đứng ra kết nghĩa phụ thân.”
Hoàng thượng nghĩ tới, cha của Vương Khởi Anh trước kia từng làm quan tại Ung Châu, việc hai nhà có chút mối quan hệ cũng dễ hiểu.
“Nghe nói trước kia Vương đại nhân từng phá án vụ tiền đen Ung Châu có sự giúp đỡ của ngươi, lần này ngươi vừa đúng đang tra cứu sổ ghi chép sinh hoạt thì giúp hắn điều tra cùng đi.”
Ngô Tịch Nguyên nhận lệnh, rời cung quay về Hàn Lâm viện.
Những tư liệu đều nằm trong viện, cho dù Vương Khởi Anh muốn tra cứu cũng phải đến Hàn Lâm viện mới được.
Chưa đến giờ Thìn, Vương Khởi Anh đã đến rồi.
Không chỉ một mình hắn đến, mà còn mang theo con ấn và chiếc chìa khóa. Gặp Ngô Tịch Nguyên, hắn liền đặt ngay ấn và chìa khóa lên trước mặt y.
“Nghĩa huynh, hai vật này đều là trước kia lén lấy từ phủ Bùi Chính Thông, ta cứ cảm thấy trong đó giấu điều bí mật gì đó, nhưng thực sự không biết hai vật này dùng để làm gì.”
Ngô Tịch Nguyên nhìn ấn và chìa khóa, chỉ tiếc bản thân sao hồi đó không sống thêm được vài năm…
Y lắc đầu nói: “Nghĩa huynh, vật này ngươi vẫn cất giữ đi. Có thể bất kỳ lúc nào sẽ phát hiện ra manh mối nhưng giờ thì chẳng biết gì cả.”
Vương Khởi Anh cũng đoán vậy, chỉ dựa vào hai món này thật không thể đoán được gì, nhưng ít nhất để hắn biết có hai vật này, là sau này nếu tình cờ gặp được thì sao?
Hắn cất ấn và chìa khóa vào, nói: “Trước tiên tra cứu đi, biết đâu có thể tìm ra chút dấu vết trong những tư liệu lịch sử.”
Hai người suốt ngày suốt đêm tra cứu gần nửa tháng, tới giữa tháng năm, mọi người bắt đầu thay áo mỏng.
Hôm đó có hai nước tây vực cùng nam cương đến triều bái, không chỉ đem lễ vật mà còn mang theo mỹ nhân.
Đặc biệt là Tây vực Ba Tư, đến là công chúa nhỏ thứ của Ba Tư vương, Ca Lý Nhĩ.
Theo lời đồn, Ca Lý Nhĩ là thiếu nữ xinh đẹp nhất Ba Tư. Lần này nàng đến đại hạ triều cũng gánh vác trọng trách hôn thân.
Chỉ trong chốc lát, toàn thể đàn ông đại hạ triều đều dậy sóng.
Ai mà chẳng thích công chúa mỹ lệ? Nhưng đáng tiếc công chúa rồi cũng không thể gả vào gia đình thường nhân.
Hoàng thượng năm ngoái trải qua trận bệnh nặng, bây giờ với sắc đẹp cũng không còn để tâm nhiều, cho nên công chúa mỹ lệ Ba Tư nhiều khả năng sẽ rơi vào tay vài vị vương gia vừa tới tuổi.
Trong số đó khả năng cao nhất là Yên vương, vì công chúa Ca Lý Nhĩ đã mến mộ Yên vương từ lâu, vừa đặt chân đến đại hạ triều đã cho người hỏi thăm tình hình ở phủ Yên vương.
Nhưng cũng có người không mấy tin tưởng Yên vương, dù là Yên vương hay cha vợ hắn đều là kẻ thù truyền kiếp của bộ tộc Hồ. Nếu Yên vương lấy công chúa Ba Tư này, e rằng hậu viện nhà hắn sẽ lộn tung trời.
Còn Yên vương phi cũng không phải người dễ đùa, đến lúc công chúa đối đầu vương phi, e rằng vương gia còn chẳng dám về nhà.
Mọi người bàn tán xôn xao, không ai biết hiện giờ Mục Thiệu Lăng khó khăn đến mức nào, y chỉ muốn người trên người dưới của mình có cả nghìn cái miệng để đi giải thích với tiểu vương phi.
“Di Nhi! Ngươi phải tin ta, ta cả người cả tâm đều thuộc về nàng, không lấy mắt nhìn người phụ nữ nào khác.”
Tô Di nằm trên giường quý phi, Mục Thiệu Lăng bên cạnh nhẹ nhàng dỗ dành, còn cẩn thận xoa bóp cho nàng vai.
Tô Di quay người không nhìn hắn, y lại vội đứng dậy di chuyển sang phía khác: “Di Nhi, người Ba Tư chắc chắn muốn ly gián ta, ngươi coi, nếu thực sự ngươi giận rồi, chẳng phải đã chơi theo ý họ sao?”
Tô Di nhếch môi một tiếng: “Người ta công chúa còn tuyên bố, chỉ gả cho ngươi mới chịu.”
Mục Thiệu Lăng nghe lời tiểu vương phi nói làm lòng thật vui sướng, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ trung thực, nói với nàng: “Thua trận mà thôi, con trai tốt của đại hạ triều làm gì đến lượt để cho nàng chọn lựa? Nếu ai thích nàng là phúc của nàng, nếu nàng không vừa ý, sẽ nguyên trạng trả lại cho Ba Tư vương!”
Tô Di nghe xong mới phần nào an tâm: “Thật sự trả lại ư? Ngươi có nỡ?”
Mục Thiệu Lăng nắm lấy tay nàng đặt lên trước ngực: “Di Nhi, ngươi phải tin ta, ta làm sao nỡ, nàng lại không phải của ta, ta chỉ mong nàng chưa từng đến đây, để cho Di Nhi ngươi không giận.”
Tô Di rút tay lại nói: “Bây giờ ngươi nói vậy không sao, chỉ sợ ngày mai công chúa Ba Tư ấy mếu máo nhìn ngươi, ngươi sẽ quên lời hôm nay với ta.”
Mục Thiệu Lăng mím môi thành đường thẳng, nét mặt cau lại: “Ta làm gì có thể là người như vậy? Đừng nói là nàng rơi nước mắt đối với ta, cho dù rơi đầu, ta cũng không hề cau mày!”
Tô Di lần này thật sự không nhịn được cười thành tiếng: “Ngươi đúng là không biết thương nhớ mỹ nhân.”
“Thương nhớ cũng phải chọn người, ta chỉ thương mỹ nhân nhà ta, còn lại không thèm để ý.”
...
Dù có nói gì đi nữa, Tô Di mới chịu buông tha cho hắn.
Ngày hôm sau là đại yến triều bái, tất cả đại thần từ cấp bậc lục phẩm trở lên đều ăn mặc trang trọng đến dự.
Ngô Tịch Nguyên phẩm cấp vừa đủ, vừa đủ được phép tham dự yến tiệc, nhưng chỉ được ngồi ở hàng cuối cùng nơi có gió thổi.
Cũng may hôm nay trời đã nóng, gió nhẹ thổi qua cũng dễ chịu.
Nguyên trước chỉ có những tôn thất tam phẩm trở lên mới được dự yến tiệc, nhưng Tô Cửu Nguyệt còn có thân phận y nữ.
Cung điện lo lắng những vị khách xa xôi không quen ăn uống nơi đây, nên cho họ vào cung đợi ở bên cạnh, đề phòng có người không khỏe thì ứng cứu kịp thời.
Cũng nhờ vậy mà Tô Cửu Nguyệt mới có cơ hội vào cung trông thấy phong cảnh.
Đây không phải lần đầu nàng vào cung, nhưng lại là lần đầu tham dự yến tiệc trong cung, nàng còn không có tư cách ngồi vào bàn tiệc mà chỉ có thể đứng trong phòng bên nhìn qua cửa sổ ra ngoài.
Nàng trong phòng đi lại nhìn ngó, cuối cùng mới nhìn thấy người đàn ông của mình ở xa, phấn khích vẫy tay chào Ngô Tịch Nguyên.
Chưa kịp Ngô Tịch Nguyên nhìn thấy nàng thì đã bị Triệu mụ mụ kéo lại: “Hãy giữ phép tắc! Đây là cung điện, nếu lỡ làm phật ý bậc quý nhân nào, coi chừng tính mạng của tiểu cô nương đấy!”
Đề xuất Cổ Đại: Chức Mộng Sư Bút Ký: Biên Giới Mộng Thực 2
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok