Chương 644: Có người không chịu mở mắt
“Được, hôm nay ta nhớ kỹ rồi, về sau ta sẽ cho người tìm hiểu rõ mối quan hệ giữa Thừa Viễn với Lạc Dương.”
Người tên Ngô Tịch Viên mở miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, Ngô Khải Anh vỗ trán, bổ sung thêm: “À, còn có cả hội thương mại nhà Bạch nữa.”
Ngô Tịch Viên lúc này mới lộ ra nụ cười hài lòng. Nếu những người làm việc cùng ông đều thông minh như vậy, công việc chắc chắn sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Chẳng bao lâu, Ngô Khải Anh lại sai người mang theo các tiểu cô nương đến, bảo bọn họ bày trà trong sân trước.
Vì Ngô Khải Anh là khách, Ngô Tịch Viên đương nhiên thân chinh pha trà cho hắn uống.
Ngô Khải Anh ngồi đối diện, chăm chú nhìn Ngô Tịch Viên một tay khép tay áo, một tay cầm ấm trà rót, động tác nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy.
“Em rể à, nhìn ngươi thế này, ta lại nhớ đến một người.” Ngô Khải Anh nói.
Ngô Tịch Viên đang pha trà lần đầu nghe thế liền dừng động tác, ngẩng đầu nhìn hắn một cái: “Ồ? Nghĩ đến ai vậy anh hai?”
Ngô Khải Anh cười: “Ngoại tổ ta đấy.”
Ngô Tịch Viên hơi kinh ngạc, vì ông cũng biết ngoại tổ của hắn là ai, mẹ hắn vốn là con thứ hai của Lục thái sư. Lúc mẹ Ngô Khải Anh đi lấy chồng, Lục thái sư rất tiếc nuối, chuẩn bị cho nàng dâu một bộ tráp hồng xa hoa trải dài mười dặm. Nhiều năm sau, lúc Ngô Khải Anh lấy vợ, chuyện đó vẫn được người ta đưa ra nhắc lại.
Ngô Khải Anh thấy vẻ mặt của kẻ đối diện liền giải thích: “Ngoại tổ ta chính là Lục thái sư đó, trước đây không nói ra thôi. Có thể làm việc pha trà thành cảnh đẹp mắt, ngoài Lục thái sư ra, có thể chỉ có ngươi thôi.”
Ngô Tịch Viên cười lắc đầu: “Ngài khen quá lời rồi.”
Ngô Khải Anh vẫn kiên định kéo qua phía bên cạnh hỏi Vương Thông: “Vương Thông, ngươi đánh giá xem lời ta nói có đúng không.”
Vương Thông đương nhiên nói gì chủ nhân mình nói vậy, gật đầu tán thành: “Thiếp lang nói đúng, anh rể pha trà thực sự tuyệt kỹ.”
Nghe được lời khen “tuyệt kỹ” như vậy, Ngô Tịch Viên chỉ biết ngậm ngùi mỉm cười, không còn giả vờ khiêm tốn nữa.
Mấy tiểu cô nương giúp thu dọn sân cỏ, thậm chí dọn cả vài căn phòng không người ở, lúc trước Tô Cửu Nguyệt định đợi đến ngày nghỉ mới tự mình sắp xếp.
Đang lúc hai người vừa uống trà vừa nói chuyện, bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp: “Ngô công tử! Mở cửa nhanh, có ai ở nhà không?!”
Ngô Tịch Viên và Ngô Khải Anh nhìn nhau, vội đứng dậy: “Anh hai ngồi đợi chút, ta đi xem có việc gì.”
Ngô Khải Anh vẫy tay bảo hắn ra mở cửa, không chút chần chừ.
Mở cửa ra, là Thu Lâm đang đứng ngoài kia.
Thu Lâm chạy suốt chặng đường, mặt mũi ửng đỏ, thở hồng hộc.
Chưa kịp để bọn họ hỏi han, Thu Lâm vội nói: “Ngô công tử, ngài mau đi xem, Cửu Nguyệt… Cửu Nguyệt bị người bắt nạt rồi!”
Ngô Tịch Viên nghe vậy mặt liền đen lại, Cửu Nguyệt là sinh mệnh của hắn, ai dám bắt nạt nàng?!
“Cô ấy ở đâu?” Lý trí hắn như đang sụp đổ, từ trước tới nay luôn dịu dàng ôn hòa, Thu Lâm lần đầu thấy mặt hắn như vậy.
Thu Lâm cũng không nói dài dòng: “Ở Thái Y phủ, hôm nay có mấy cậu tiểu công tử đến, mang một vị công tử vào. Vị kia tửu khập khiễng khi cưỡi ngựa chơi thả diều hay đánh khúc cầu, ngã ngựa gãy chân. Hôm nay đúng ca trực của ta và Cửu Nguyệt, vốn ta chỉ có chút kỹ năng nắn xương nên mới tới giúp. Nào ngờ sau khi băng bó xong, nhóm kia mới thở phào thì vị công tử đó lại chỉ vào Cửu Nguyệt bảo nàng phải hầu hạ riêng cho hắn.”
Cô hít một hơi, tiếp tục nói: “Chúng ta là y nữ chứ không phải người hầu, Cửu Nguyệt đương nhiên không đồng ý, thế là vị công tử kia chèn ép bằng uy quyền… Giờ Hoàng thái y đã ra mặt, mọi người vẫn đang căng thẳng bên trong Thái Y phủ.”
Ngô Tịch Viên bắt đầu chạy về phía Thái Y phủ, Ngô Khải Anh chạy theo sau: “Em rể! Lên xe đi! Ta cùng ngươi đi! Ta xem coi đứa tiểu tử nào chẳng biết điều thế này!”
Ngô Tịch Viên biết lúc này không phải khách sáo, hai chân đi bộ không thể nhanh bằng xe ngựa. Cửu Nguyệt bên trong càng chậm trễ càng sinh biến, dù Hoàng thái y đã xuất hiện, danh tính người kia cũng khó lường.
Ngô Tịch Viên cùng Ngô Khải Anh lên xe ngựa, chạy một đoạn như một chén trà mới tới Thái Y phủ.
Hai người bước xuống xe đều là bước dài vững chắc. Vừa tới cửa Thái Y phủ thì bị người chặn lại.
Ngô Khải Anh chẳng lời qua tiếng lại, rút tấm bài vàng đeo trên eo đưa cho họ xem, liền không ai dám ngăn cản.
Sau khi họ đi, hai người lính gác ngẩng đầu lên, lồm cồm bò dậy, nhỏ giọng tán gẫu: “Hôm nay sao rầm rộ thế nhỉ, Thái Y phủ đông người lạ quá?”
“Ngươi có thấy tấm bài vàng đó chưa? Ta lần đầu thấy, thật bệ vệ.”
“Chuyện bình thường thôi, trong toàn Đại Hạ triều chỉ có một người sở hữu, làm sao không bệ vệ được?”
“Một người? Là ai vậy?” Người kia hỏi.
“Chánh sứ đại lý tự là Vương đại nhân! Là người thân cận với hoàng thượng, mấy kẻ nhỏ như ta chỉ một ngón tay của ông ta cũng đủ nghiền chết mấy người.” Nói xong anh ta giơ hai ngón tay ra.
“Xì… Ngươi nói người vừa vào đó là Vương đại nhân?”
“Còn ai khác?”
“Vương đại nhân đến đây làm gì?”
“Việc của đại nhân ta làm sao biết? Im lặng! Cẩn thận giữ cửa thôi.”
…
Ngô Khải Anh cùng Ngô Tịch Viên hối hả lao vào bên trong, vừa đi vừa hỏi thăm. Đến khi tìm được phòng Hạnh Lâm Viên thì thấy trong sân đã có khá đông người.
Tô Cửu Nguyệt thận trọng đi theo sau Hoàng Hộ Sinh, cúi gằm đầu, trong lòng vô cùng không hiểu nổi, vì sao mái tóc lưa thưa của mình lại gây ra chuyện phiền phức như vậy.
Hoàng Hộ Sinh đứng thẳng người, che chở Tô Cửu Nguyệt phía sau, nhìn thẳng nhóm công tử kia nói: “Y nữ Tô này là đệ tử của ta, thường ngày hành nghề cứu người, không phải hầu hạ như các tiểu nha đầu. Triệu công tử còn tiếp tục bắt nạt thì ta đành phải tiến cung thỉnh cùng hoàng thượng nói rõ.”
Triệu Du Thiên nghe vậy phun khinh bỉ: “Lão già nhỏ con đừng đem hoàng thượng ra oanh tạc ta, hoàng thượng bề bộn muôn việc, nào có thời gian để ý y nữ nhỏ bé này?”
Ngô Khải Anh và Ngô Tịch Viên nghe mà tức giận. Ngô Khải Anh bước lên, giọng lớn hô to: “Hoàng thượng không có thời gian, ta có!”
Tất cả mọi người đều quay nhìn, thấy hai gã nam nhân vóc dáng cao lớn đứng trước cửa Hạnh Lâm Viên. Người cất lời không quá già, vài cô y nữ và cậu thuốc đồng còn chưa quen mặt hắn.
Nhưng nhóm các thiếu gia kia đều nhận ra, ai cũng ngỡ ngàng: sao Ngô Khải Anh lại rảnh rỗi quấy rầy chuyện nhỏ này? Chẳng phải hắn đang sửa đổi sai lầm, bận rộn với mấy vụ án lớn sao?
【Chẳng mơ cũng là may không có sự cố.】
Đề xuất Hiện Đại: Trở Lại Luật Đường, Trừng Trị Kẻ Cậy Thế
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok