Chương 622: Phòng ngừa từ trước
Nghe thấy câu hỏi này, Ngô Tịch Nguyên nhướng mày, đúng thật là...
Ở kiếp trước, vào năm đồng thời, sau hạn hán lớn năm thứ tư, đến năm thứ mười và mười một cũng xảy ra hạn hán lớn, bao nhiêu dân chúng lầm than, điêu đứng. Không chỉ hắn thấy rõ, mà cả Yên Vương cũng vẫn nhớ.
Chính vì vậy, kiếp này khi Yên Vương tái sinh, việc đầu tiên làm chính là tập hợp người đào kênh dẫn nước.
Ba năm hạn hán, đề bài bấy giờ của Hoàng thượng vốn đã có vấn đề.
Sau hạn hán, chính quyền phát lương cứu tế chẳng khác nào vá víu lúc cừu đã mất, dù không quá muộn nhưng thiệt hại đã khó bù đắp.
Nói thật, vẫn phải phòng ngừa từ trước...
Ngô Tịch Nguyên suy nghĩ vậy rồi viết như thế.
Sau khi viết xong cách thức phát cứu trợ có trình tự, di tản dân chúng, hắn còn thêm vào một đoạn:
Tốt nhất vẫn là nên chuẩn bị trước, xây dựng công trình thủy lợi, đào hồ chứa nước, cải thiện đời sống dân sinh, để người dân có dự trữ thóc gạo trong tay. Như vậy, lúc mùa màng tốt thì người dân đủ ăn đủ tiêu, đến năm hạn hán vẫn còn dự trữ, lòng không lo sợ.
***
Rời khỏi hoàng cung, Mạnh Ngọc Xuân khoác hộp sách theo bên cạnh Ngô Tịch Nguyên hỏi:
“Hôm nay đề bài Hoàng thượng cho giản đơn quá. Lần hạn hán trước đã làm qua bài như thế, nay ta lại thêm thắt chút, đúng là bút sắc như thần trợ.”
Ngô Tịch Nguyên nhìn hắn, không nỡ dập tắt sự hào hứng.
Thấy sắc mặt hắn lưỡng lự muốn nói gì, Mạnh Ngọc Xuân chợt hỏi:
“Tịch Nguyên ca, ngươi có điều gì muốn nói phải chăng?”
Ngô Tịch Nguyên dừng bước nhìn hắn:
“Ngươi có nghĩ tới rằng hạn hán năm kia không chỉ một nơi? Ta viết được, người khác cũng viết được. Đề bài quá dễ, đôi khi không phải chuyện hay!”
Mạnh Ngọc Xuân thật chẳng ngờ vậy, nghe hắn nói liền dừng chân, ngập ngừng:
“Thế...”
Ngô Tịch Nguyên cười nói:
“Đã xong rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, về nhà ăn cơm đi.”
Mạnh Ngọc Xuân nghĩ cũng phải:
“Dù gì ta thi xếp cuối, còn dở hơn nữa không biết đến đâu, ngược lại, Tịch Nguyên ca mới là người cần lo lắng!”
Ngô Tịch Nguyên lắc đầu, không nói thêm.
Có duyên thì đến, không có thì đừng cố gắng.
Ở đó, Hoàng thượng cũng đang chấm bài, Triệu Thường Bình vài lần vào đều thấy Ngài chấm đến tận khuya.
Đêm đã gần qua nửa, ông lo Hoàng thượng quá sức, liều bước vào khuyên:
“Bệ hạ, trời đã khuya, hay là Ngài nghỉ ngơi trước đi? Bao nhiêu bài thi không thể một ngày mà xem hết, gắng sức quá hại thân.”
Hoàng thượng cầm bài thi nghe vậy không đáp, lại hỏi:
“Thường Bình, ngươi có nhớ một người tên Ngô Tịch Nguyên chăng? Vì sao ta thấy tên này quen mắt?”
Triệu Thường Bình là người thạo các hồ sơ, không cần tra cứu, chỉ cần hỏi là có thể nhớ vanh vách.
“Ngo Tịch Nguyên? Phải chăng ả là người từng được Tướng quân Tô và Địa viện đại nhân Vương nhắc tới?” Triệu Thường Bình suy ngẫm hồi lâu rồi đáp.
Nhờ ông nhắc, Hoàng thượng cũng nhớ ra:
“Hình như là thế, ta nhớ Vương Khải Anh đã nói người tìm ra kho bạc ăn cắp giúp y là Ngô Tịch Nguyên, chính là thí sinh năm nay.”
Ngài lại nhìn bài thi một lần nữa, cười nói:
“Được rồi, danh trạng nguyên năm nay đã rõ.”
Triệu Thường Bình giật mình, rồi hành lễ:
“Bệ hạ... vậy bất công với các thí sinh khác chăng...”
Hoàng thượng cười nhạt:
“Sao lại không công bằng? Ngươi xem bài hắn đi.”
Triệu Thường Bình nghĩ mình là thái giám, sao mà đọc hết được bài, nhưng thấy Hoàng thượng đưa bài liền nhận lấy.
Bài viết rất chỉnh chu, chữ viết vượt trội hơn hầu hết mọi người. Triệu Thường Bình đọc kỹ bài văn, đầu bài dẫn chứng kinh sách, liệt kê cách triều đại xử lý nạn đói, rồi tùy điều kiện địa phương trình bày nếu y làm Tri huyện vùng Nam thì thế nào, vùng Bắc thì ra sao.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến ông rất ngưỡng mộ, nhiều chỗ ông không nghĩ ra được.
Đọc tiếp, ông còn ngạc nhiên hơn.
Ở cuối bài, Ngô Tịch Nguyên viết thêm đoạn rằng nếu đợi đến khi thiên tai xảy ra mới cứu chữa thì như vá víu đàn cừu đã mất, còn hơn xây dựng thủy lợi, đào kênh dẫn nước tưới tiêu trước để phòng ngừa từ sớm.
Hoàng thượng đoán đoạn này đã xem hết, hỏi:
“Xong chưa? Viết ra sao?”
Triệu Thường Bình kính cẩn trao bài lại:
“Thấp kém như thần không dám phán đoán.”
Hoàng thượng vẫy tay:
“Không sao, ta tha cho ngươi, cứ nói thoải mái đi. Nếu ta chọn Ngô Tịch Nguyên làm trạng nguyên, liệu có công bằng với người khác hay không?”
Triệu Thường Bình đứng nghiêm:
“Theo thần thấy, bài này rất tuyệt, dù thần sống thêm ba mươi năm cũng không viết được. Nhưng thần không biết bài của người khác thế nào, chắc Ngài đã có quyết định rồi. Thần xin đi lấy súp trứng cho Ngài, mấy chuyện này xin đừng hỏi để thần khỏi làm trò cười trước mặt Ngài.”
Hoàng thượng cười:
“Được rồi, không làm khó ngươi nữa. Ngươi lấy qua súp trứng, ta uống xong rồi đi rửa mặt ngủ. Đêm nay tạm xem tới đây thôi! Ngô Tịch Nguyên đúng là người có tài, ta phải nghĩ vị trí tốt để thu nhận hắn. Người tài nếu dùng đúng sẽ là cánh tay phải bên cạnh ta.”
Triệu Thường Bình thấy Hoàng thượng vui vẻ, cũng mừng theo:
“Vâng, thần liền đi lấy súp trứng.”
***
Kết thúc kì thi Đình, kinh thành rộn ràng nhộn nhịp, nhiều học trò tụ tập ăn tiệc chia tay, các quán rượu đều kín chỗ.
Lạc Dương, nơi trung chuyển Nam Bắc cũng vô cùng phồn vinh.
Cố Mẫn Hành kinh doanh ở đây nhiều năm, tuy không lớn bằng nhiều gia tộc khác, vẫn có quyền thế của riêng mình.
Lần trước Vương Khải Anh nhờ hắn giúp, quả thật qua Hồng Họa Quán, hắn đã đưa Lý Trình Kì vào Phái phủ.
Nhưng vừa mới sáng hôm nay đưa vào, hắn bất an cả ngày, nếu chuyện lộ ra, Lý Trình Kì gặp chuyện chẳng lành, có thể hắn cũng sẽ vướng vào đây. Quan trọng hơn, nhà Lý phủ cũng không thể nào tha thứ cho hắn.
Hắn thở dài, hoàn toàn do mấy đứa trẻ gọi hắn là Tứ thúc làm khờ dại, không nên đồng ý yêu cầu đó.
“Thị Mặc!” Hắn lớn tiếng gọi ngoài cửa.
Thị Mặc mở cửa bước vào, chắp tay:
“Tứ gia, ngài tìm tôi sao?”
Cố Mẫn Hành gật đầu:
“Ừm, ngươi đi đưa tin cho gián điệp của Phái phủ, bảo bọn họ theo dõi Lý Trình Kì. Dù bị lộ thân phận, cũng phải sẵn sàng ứng cứu kịp thời! Nhất định phải giữ hắn nguyên vẹn trở về!”
[Chú thích: Thể bài Khuê Các được sử dụng rộng rãi trong quan trường Minh Thanh]
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Vào Ngày Tên Tra Nam Tỏ Tình
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok