Chương 537: Trời tối đừng đi đường đêm
Sư Cửu Nguyệt thật sự vừa tức vừa bất lực, chỉ biết lấy khuôn mặt nhỏ nhắn chui vào trong lòng Ngô Tích Nguyên, làm một chú chim cút nhỏ mất mặt.
Ngô Tích Nguyên dường như cũng cảm nhận được sự ngượng ngùng của nàng, liền ôm thẳng nàng vào trong nhà.
Hai người vừa mới bước vào cửa, Điền Tú Nương không nhịn được bật cười thành tiếng.
Mọi người cũng theo đó mà cười lên, Điền Tú Nương còn trêu chọc: “Người thứ ba và vợ thật sự tình cảm tốt quá, mới một đêm không gặp đã phải ôm nhau rồi. Nhìn chồng ta mà xem, đi làm cũng mấy tháng rồi về mà có khi chẳng ôm lấy được đâu.”
Lưu Thúy Hoa tuy cũng cười, nhưng nghe vậy liền nhìn sang hai cô bé đào quả đứng bên cạnh, rồi liền ngắt lời cô: “Nói linh tinh trước mặt bọn trẻ làm chi? Cửu nương bị trật chân rồi, đừng làm gương xấu cho con nít.”
Điền Tú Nương không vừa lòng nhưng vì hai đứa trẻ còn nhỏ nên cũng không nói thêm nữa.
Lưu Thúy Hoa thấy vậy vẫy tay với mọi người: “Mọi người về phòng nghỉ đi, mai còn phải dậy sớm làm việc.”
Sư Cửu Nguyệt được Ngô Tích Nguyên bế lên giường, nàng nghe tiếng giọng của hai chị dâu ở ngoài cửa, mặt đỏ bừng, cảm thấy ngày mai thật chẳng còn mặt mũi nào để gặp mọi người.
Ngô Tích Nguyên thấy nàng lăn người, chui vào gối cũng không nhịn được cười: “Ta đã nói với mọi người là nàng trượt chân không phải cố ý, yên tâm đi, sẽ không ai cười cợt nàng đâu.”
Sư Cửu Nguyệt vẫn không nói gì, Ngô Tích Nguyên hơi lo lắng lại đến bên cô hỏi: “Vợ yêu, nàng có chỗ nào không khỏe sao?”
Sư Cửu Nguyệt úp mặt vào gối, nhẹ nhàng lắc đầu, Ngô Tích Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh ngồi xuống bên cạnh nàng, giúp nàng cởi giày.
Sư Cửu Nguyệt vội né tránh, nhưng Ngô Tích Nguyên nắm chặt mắt cá chân nàng: “Ngoan, để ta xem có bị thương không nhé?”
Nàng vừa xấu hổ vừa giận, mãi mới nhỏ giọng gọi ra một câu: “Muốn hôn.”
Ngô Tích Nguyên sửng sốt, tưởng nghe nhầm, liền nghiêng người lại gần đầu nàng hỏi: “Vợ yêu, nàng nói gì thế?”
Sư Cửu Nguyệt tức giận lật người lại, che mặt ngượng ngùng: “Muốn ngươi hôn ta đó!”
Vợ ra lệnh, làm sao dám không nghe? Hơn nữa lại là một mệnh lệnh khiến người ta không thể từ chối.
Anh cúi đầu hôn lên môi nàng, Sư Cửu Nguyệt cảm thấy sức lực dần trở lại cơ thể.
Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt tận hưởng, cho đến khi Ngô Tích Nguyên rời khỏi đôi môi nàng.
Nàng mở mắt mơ màng nhìn anh, như muốn hỏi sao lại dừng lại.
Ngô Tích Nguyên quay mặt đi, khẽ khàng ho khan: “Nàng mới về, chắc phải khát nước rồi, ta đi rót cho nàng cốc nước.”
Tiểu cô nương bám lấy người quá, thanh niên đầy sức trẻ như anh thực sự bị hành hạ.
Ngô Tích Nguyên ra khỏi phòng, Sư Cửu Nguyệt phục hồi sức lực, ngồi xếp bằng trên giường, hai tay nâng mặt nhỏ, suy nghĩ xem tình trạng này có nên đi hỏi ai đó không?
Nhưng tìm ai đây?
Trong đầu Sư Cửu Nguyệt bỗng nhiên hiện lên một người, người đó có thể lấy máu nàng từ xa, chắc chắn có khả năng giúp nàng hóa giải sự khác thường trên người mình.
Trong lúc nàng đang nghĩ ngợi thì Ngô Tích Nguyên bê cốc nước trở lại, khuôn mặt và tóc dính nước.
Sư Cửu Nguyệt cau mày hỏi: “Sao rót nước mà đầu tóc còn ướt thế? Mau lau đi.”
Nàng vừa nói vừa đứng lên, cầm khăn lau treo trên giá gần đó, lại đi đến bên anh giúp lau mặt.
Ngô Tích Nguyên cười hì hì: “Trời nóng, ta ra ngoài tiện thể rửa mặt một cái.”
Nói xong anh đưa cốc nước cho Sư Cửu Nguyệt rồi nhận lấy khăn, “Ta tự lau, nàng uống nước đi.”
Có lẽ vì vừa rồi cái nụ hôn đó, giờ Sư Cửu Nguyệt không còn cảm giác muốn bám lấy anh nữa.
Nàng liếm môi khô, thấy mình đúng là hơi khát.
Mọi hành động của nàng đều lọt vào mắt Ngô Tích Nguyên, ánh mắt anh liền trở nên u tối.
Quả thực là muộn rồi, vợ ơi khi nào nàng mới trưởng thành đây?
Đêm hôm đó Ngô Tích Nguyên mãi không ngủ được, vợ cả đêm cứ bám lấy anh, thanh niên khí huyết tràn trề làm sao ngủ yên.
Ngược lại, Sư Cửu Nguyệt nằm trong lòng anh, lại vô cùng yên tâm, ngủ rất ngon, thậm chí còn mơ một giấc mơ.
Chỉ có điều giấc mơ lần này không phải là giấc mơ đẹp.
Ngô Tích Nguyên vừa mới ngủ say không lâu, bỗng nghe Sư Cửu Nguyệt hét lên một tiếng, anh giật mình mở mắt, đúng lúc nhìn thấy mắt nàng đang nhìn mình.
Sư Cửu Nguyệt trong mắt vẫn còn chứa đựng sự hoảng loạn nặng nề, nàng không nói một lời, Ngô Tích Nguyên đã hiểu hết.
Anh kéo tay nàng nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng, nhẹ giọng hỏi: “Lại mơ ác mộng rồi sao?”
Sư Cửu Nguyệt gật đầu, giọng vẫn còn ngái ngủ: “Ngày mai ta phải đến tìm Xuân Mai.”
Ngô Tích Nguyên nhíu mày, bóp nhẹ tay nàng: “Nhưng mơ hôm qua có liên quan đến Xuân Mai sao?”
Xuân Mai là em họ anh, thường ngày cô ấy và Cửu Nguyệt chơi rất thân, mặc dù có lúc hơi trẻ con, nhưng nhìn chung vẫn rất tốt. Lần này không biết cô ấy gặp chuyện gì, mà lại xuất hiện trong giấc mơ của Cửu Nguyệt.
Sư Cửu Nguyệt gật đầu: “Xuân Mai không có chuyện gì, chỉ là người đính hôn với cô ấy, Quách Bảo Lại gặp nạn rồi.”
Ngô Tích Nguyên cũng biết chuyện đính hôn của Xuân Mai, hôm qua Cửu Nguyệt và mẹ anh đến làng Lưu Gia chính là vì chuyện này. Quách Bảo Lại không phải là chàng trai tốt, mọi người đều khen, vậy sao có thể xảy ra chuyện được?
“Anh ta sao rồi? Có chuyện gì bất thường sao?”
Sư Cửu Nguyệt lắc đầu: “Không có, anh ta rất ổn, chỉ là vận khí hơi xui xẻo. Ta mơ thấy hôm anh ta đi đến nhà Xuân Mai để hỏi cưới, trên đường đi ban đêm không may bị sẩy chân, rơi xuống vực, đã mất rồi.”
Ngô Tích Nguyên nghe xong càng cau mày sâu hơn, Sư Cửu Nguyệt tiếp tục nói: “Ban đêm trời rất tối, không có mặt trăng, anh ta cũng không mang đèn lồng gì, một chàng trai tốt như vậy…”
Ngô Tích Nguyên cũng biết, hai người đã đính hôn, Quách Bảo Lại đã là chồng sắp cưới của Xuân Mai rồi. Nếu anh ta mất, Xuân Mai sẽ thành góa phụ, có thể còn bị mang danh là kẻ đào mỏ.
Dù gia đình bên ngoại không muốn con gái chịu khổ, hẳn sẽ không nhận lời cầu hôn nào tệ hơn nữa.
“Gia đình anh ta nói khi nào đến hỏi cưới?” Ngô Tích Nguyên hỏi.
Sư Cửu Nguyệt lắc đầu: “Ta cũng không rõ, chỉ nói hôm nay sẽ đưa ngày giờ sinh của hai người cho Quách Nhược Vô xem.”
Ngô Tích Nguyên vốn không tin mấy chuyện dị đoan, nhưng bản thân anh còn được tái sinh thì còn gì là không thể tin?
Anh an ủi Sư Cửu Nguyệt: “Nàng đừng vội lo, hôm nay họ đem ngày giờ sinh đi cho Quách Nhược Vô xem, biết đâu anh ta sẽ nhìn ra mấy điều gì.”
---
Trang web không có quảng cáo bật lên.
Đề xuất Hiện Đại: Tiểu Tâm Can Của Mặc Tiên Sinh
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok