" (đụng chạm) or "dựa hơi" (rely on someone's influence) could work. "Đụng chạm" implies a more direct attempt to create a connection. Let's use "đụng chạm" as it implies a deliberate attempt to create a situation.
**Paragraph 37:**聖旨豈是那麽好讨的?更何況他家官職實在算不上高,皇上又怎會管這麽些?-> Thánh chỉ há dễ xin như vậy sao? Huống hồ chức quan nhà y thực sự không cao, Hoàng thượng sao lại quản nhiều chuyện như thế?* "他家" -> "nhà y" (Vương Khải Anh)
**Paragraph 38:**但燕王卻十分篤定,莫非是他從中打點了一二?-> Nhưng Yến Vương lại vô cùng chắc chắn, chẳng lẽ y đã sắp xếp đôi chút từ trong đó?* "他" (he) -> "y" (Yến Vương)
**Paragraph 39:**王老夫人幹脆也豁出去了,“去求!想要娶媳婦兒,臉皮不厚怎麽行?若是真能求得來,有皇上做主,今後也沒人膽敢在顧小姐面前多說一句話。”-> Vương lão phu nhân dứt khoát cũng liều một phen: "Đi cầu! Muốn cưới vợ, mặt không dày sao được? Nếu thật sự cầu được, có Hoàng thượng làm chủ, sau này cũng không ai dám nói thêm lời nào trước mặt Cố tiểu thư."* "顧小姐" -> "Cố tiểu thư"
**Paragraph 40:**王啓英瞪着眼睛,一臉不敢置信,伸出手指指了指自己,“我……去求?”-> Vương Khải Anh trợn mắt, vẻ mặt không dám tin, đưa ngón tay chỉ vào mình: "Con... đi cầu?"* "我" (I) -> "con" (Vương Khải Anh speaking to his grandmother)
**Paragraph 41:**王老夫人給了他一個白眼,“你娶媳婦兒不你自己去還誰去?”-> Vương lão phu nhân lườm y một cái: "Con cưới vợ không tự mình đi thì ai đi?"* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)* "你" (you) -> "con" (grandmother speaking to grandson)
**Paragraph 42:**王啓英就這麽被他祖母攆出了門,他站在宮門前的時候,還覺得有些不可思議。-> Vương Khải Anh cứ thế bị tổ mẫu đuổi ra khỏi cửa, khi y đứng trước cổng cung, vẫn cảm thấy có chút khó tin.* "他祖母" -> "tổ mẫu"* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)
**Paragraph 43:**原來為了孫媳婦兒,一貫疼他的奶奶都可以這樣兇……-> Hóa ra vì cháu dâu, nãi nãi vốn luôn thương y cũng có thể hung dữ đến vậy...* "奶奶" (grandma) -> "nãi nãi" (Hán Việt, fits ancient style)* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)
**Paragraph 44:**皇上原本對王啓英的印象就很好,得知是他來求見,心中猜測他或許真就是為了賜婚而來。-> Hoàng thượng vốn có ấn tượng rất tốt về Vương Khải Anh, biết là y đến cầu kiến, trong lòng đoán y có lẽ thật sự vì chuyện ban hôn mà đến.* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)
**Paragraph 45:**“罷了,請他進來。”-> "Thôi được, mời y vào."* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)
**Paragraph 46:**王啓英也不是頭一回見皇上,進去就輕車熟路地跪在地上行禮。-> Vương Khải Anh cũng không phải lần đầu gặp Hoàng thượng, vào trong liền quen thuộc quỳ xuống đất hành lễ.
**Paragraph 47:**皇上看着這能幹且禮數周全的後輩,實在倍感欣慰,“愛卿,你此次求見朕,所為何事啊?”-> Hoàng thượng nhìn hậu bối tài giỏi lại lễ nghĩa chu toàn này, thực sự vô cùng an ủi: "Ái khanh, khanh lần này cầu kiến trẫm, là vì chuyện gì?"* "愛卿" (beloved minister) -> "ái khanh"* "你" (you) -> "khanh" (Emperor speaking to minister)
**Paragraph 48:**他聲音還算和藹可親,就仿佛在同自家後輩閑聊一般,王啓英年紀尚輕,也沒那種伴君如伴虎的感覺,便跪在地上老老實實地道:“皇上,臣鬥膽……鬥膽請您給臣賜個婚。”-> Giọng người vẫn ôn hòa thân thiện, cứ như đang trò chuyện phiếm với hậu bối trong nhà, Vương Khải Anh tuổi còn trẻ, cũng không có cảm giác "bạn quân như bạn hổ", liền quỳ trên đất thành thật nói: "Hoàng thượng, thần cả gan... cả gan xin người ban cho thần một mối hôn sự."* "他" (he) -> "người" (Emperor)* "臣" (your minister, humble self-reference) -> "thần"
**Paragraph 49:**皇上一看自己猜對了,便笑了起來,“哦?賜婚?怎的?你看中了哪家姑娘?”-> Hoàng thượng thấy mình đoán đúng, liền cười nói: "Ồ? Ban hôn? Sao vậy? Khanh đã ưng ý cô nương nhà nào?"* "你" (you) -> "khanh"
**Paragraph 50:**王啓英有些不大好意思,他這副扭扭捏捏的模樣,怎麽看都不像是被家裏人逼迫的。-> Vương Khải Anh có chút ngượng ngùng, dáng vẻ ấp a ấp úng này của y, nhìn thế nào cũng không giống bị người nhà ép buộc.* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)
**Paragraph 51:**“怎的還不好意思了?來請旨的是你,不敢說的也是你,你讓朕如何是好?”-> "Sao còn ngượng ngùng? Người đến thỉnh chỉ là khanh, người không dám nói cũng là khanh, khanh bảo trẫm phải làm sao?"* "你" (you) -> "khanh"
**Paragraph 52:**王啓英也知道自己這一求就是兩個人命運,雖說他也是趕鴨子上架,但他會對她好的。-> Vương Khải Anh cũng biết lần cầu xin này của mình là vận mệnh của hai người, tuy y cũng là bị ép buộc, nhưng y sẽ đối xử tốt với nàng.* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)* "趕鴨子上架" (force a duck onto a perch) -> "bị ép buộc" (forced) or "bị đẩy vào thế khó" (pushed into a difficult situation). "Bị ép buộc" is more direct.* "她" (she) -> "nàng" (referring to Cố Diệu Chi)
**Paragraph 53:**這樣想着,他對着皇上磕了個頭,說道:“回皇上的話,臣看中了隴西侯顧家的三小姐,先前兒我二人在雍州城有過一面之緣。前日顧三小姐的馬車壞了,臣自作主張送她回家,不小心壞了她的名聲。”-> Nghĩ vậy, y liền dập đầu với Hoàng thượng, nói: "Bẩm Hoàng thượng, thần đã ưng ý tam tiểu thư Cố gia ở Lũng Tây Hầu phủ, trước đây thần và nàng từng có duyên gặp mặt ở Ung Châu thành. Hôm trước xe ngựa của Cố tam tiểu thư bị hỏng, thần tự ý đưa nàng về nhà, không cẩn thận làm hỏng danh tiếng của nàng."* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)* "隴西侯顧家" -> "Lũng Tây Hầu Cố gia"* "三小姐" -> "tam tiểu thư"* "我二人" (the two of us) -> "thần và nàng"* "雍州城" -> "Ung Châu thành"* "她" (she) -> "nàng"
**Paragraph 54:**說到壞了名聲這裏,他又想到先前兒他祖母說的,女子的名節比命都重要。-> Nói đến chuyện làm hỏng danh tiếng này, y lại nhớ đến lời tổ mẫu y từng nói trước đây, danh tiết của nữ tử còn quan trọng hơn cả mạng sống.* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)* "他祖母" -> "tổ mẫu y"
**Paragraph 55:**他皺了皺眉頭,“臣想着若是能求得聖上的聖旨,那些人自然不敢在背後胡言亂語。皇上,顧小姐實在是無辜的,臣今後也會對她好的。”-> Y nhíu mày: "Thần nghĩ nếu có thể cầu được thánh chỉ của Thánh thượng, những kẻ kia tự nhiên sẽ không dám nói càn sau lưng. Hoàng thượng, Cố tiểu thư thực sự vô tội, thần sau này cũng sẽ đối xử tốt với nàng."* "他" (he) -> "y" (Vương Khải Anh)* "聖上" -> "Thánh thượng"* "顧小姐" -> "Cố tiểu thư"* "她" (she) -> "nàng"
**Author's note:**--作者有話說:【別急,錫元才再等桂榜呢!先給英子娶上媳婦兒再說。不喜歡看英子的,就先等等,過兩天再來。】-> This part should be omitted as per instructions: "Ngữ cảnh tham khảo tuyệt đối KHÔNG đưa vào bản dịch".
**Final check:**- Natural and grammatically correct Vietnamese.- Ancient style maintained.- Hán Việt transliterations for names (Mục Thế Nguyên, Mục Thiệu Lăng, Vương Khải Anh, Cố Diệu Chi, Tô Trang, Tô Di, Tông Nguyên, Lũng Tây Hầu, Ung Châu thành, Lục Thanh).- Pronouns handled (trẫm, nhi thần, y, khanh, thần, nàng, người).- "碰瓷" -> "đụng chạm" (closest meaning in context).- Proper paragraph breaks and presentation.- No explanations or prompt rewriting.- Context not included.
Looks good.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ta Chủ Động Gả Cho Kẻ Ăn Chơi, Trúc Mã Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok