Nghĩ đến việc người phụ nữ của mình mặc lên người bộ y phục của hắn, lòng tham chiếm hữu trong lồng ngực của Mộ Thiệu Linh lập tức được thỏa mãn.
Hắn mỉm môi cười: “Cũng được đấy.”
Tuy rằng Tô Di trong số các nữ nhân cũng thuộc dạng dáng người cao ráo, nhưng so với Mộ Thiệu Linh thì vẫn hơi thấp hơn một chút. Áo y của hắn khi khoác lên người nàng thường rộng thùng thình.
Tô Di vốn không khéo tay thêu thùa, việc sửa lại y phục đương nhiên phải nhờ đến Hạ Hà.
Hạ Hà thức một đêm thắp đèn làm việc, sáng hôm sau liền đem y phục đưa cho Tô Di thử, đúng thì không rộng cũng không hẹp, vừa vặn gọn gàng.
Tô Di vui mừng chạy đi tìm Mộ Thiệu Linh, hỏi: “Thế nào? Có được không? Đây chẳng phải là truyền thuyết ‘khỉ viết vô y, dữ tử đồng bào’ đó sao?”
Mộ Thiệu Linh mặt đen lại, thầm nghĩ: Ai muốn cùng ngươi thành đồng bào? Ta chỉ muốn cùng ngươi chung gường!
Hắn còn chưa kịp nói gì thì Tô Di lại tiếp tục hỏi: “Cái phát quan của ngươi đâu? Cho ta mượn đội...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa toàn bộ truyện với 100 linh thạch
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
Xóa[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
Xóa[Nguyên Anh]
Trả lờiok
Xóa