Nhìn theo đoàn xe của Yến Vương ngày càng đi xa, Tô Trang mới quay sang nói với con gái bên cạnh: “Y Di Nhi, chúng ta về thôi chứ?”
Tô Di rút ánh mắt về, nhẹ gật đầu, đáp: “Ừ, về thôi.”
Mùi mỏi mệt trên người Tô Trang lúc này mới dịu bớt. Thằng nhóc Yến Vương kia cuối cùng cũng đã đi rồi. Dù có hắn bên cạnh cũng coi như có người cùng bảo vệ con gái, nhưng chỉ cần nghĩ rằng thằng nhóc đó là đến để tranh giành con gái với mình, trong lòng y cảm thấy không được dễ chịu.
---
Tại phủ Tề
“Đại nhân, Yến Vương đã trở về kinh thành.” Thi Trung cúi đầu đứng cách ba bước, lễ phép báo cáo.
Tề Mậu Công tay cầm chiếc lồng chim, vừa chơi đùa vừa hỏi: “Thật sự đi rồi sao?”
Thi Trung gật đầu: “Đúng vậy, thuộc hạ đã tận mắt thấy hắn dẫn theo người đi rồi.”
Tề Mậu Công hừ một tiếng: “Yến Vương vốn giảo hoạt mưu mô, đừng để lại nước cờ tráo trở.”
Nghe vậy, Thi Trung cũng nhăn mày: “Không khả thi lắm nhỉ? Rõ ràng hắn còn phải đưa linh cữu Trưởng công chúa về.”
Tề Mậu Công suy nghĩ rồi nói: “Thế thì đúng là đi thật rồi, giờ chỉ còn lại Tô Trang mà thôi!”
Gần nửa quyền binh của Đại Hạ nằm trong tay Tô Đại Tướng Quân, Tề Mậu Công muốn đối phó hắn không phải là chuyện một sớm một chiều. Thi Trung cũng hiểu rất rõ điều này.
“Đại nhân, Tô Đại Tướng Quân không phải người dễ chơi, chúng ta nên từ từ tính toán.”
Tề Mậu Công liếc đồng sự một cái: “Từ từ tính toán? Sao không nói để ta đợi hắn già chết đi luôn?”
Thi Trung tạm thời không biết nói gì, cuối cùng đành giải thích: “Thuộc hạ không có ý đó, chỉ cảm thấy Tô Trang không dễ đối phó, muốn chúng ta cẩn trọng hơn.”
Tề Mậu Công đặt chiếc lồng chim lên bàn, không kiên nhẫn nhìn hắn một cái: “Sao ngày càng dài dòng hơn thế? Vừa sợ sói trước, vừa sợ hổ sau, chẳng bao giờ làm nên đại sự!”
Thi Trung cúi đầu nhận mắng, thầm nghĩ trong lòng: ông chủ của mình cũng chẳng làm nổi chuyện lớn.
Mọi âm mưu càng đi đến giai đoạn sau càng phải cẩn trọng, một khi thất bại, mọi công sức trước đó đều đổ sông đổ biển. Trong khi Tề Mậu Công trước giờ chỉ đối phó với vài tên thuộc hạ nhỏ, giờ gặp phải đại nhân vật thực thụ, e rằng không dễ dàng như trước.
Nhưng ông ta một mực không nghe lời khuyên, Thi Trung cảm thấy bản thân cần phải có kế hoạch chu đáo hơn...
---
Phòng của Tô Cửu Nguyệt lâu ngày không có người ở, may mà Lưu Thúy Hoa thấy mấy ngày trước thời tiết tốt đã lấy chăn màn ra phơi, giờ hai người ngủ rất thoải mái.
Còn về Tống Thư Ngôn, nhà đã sắp xếp cho cậu ở lại phòng trước kia của ông Hoàng.
Lưu Thúy Hoa vẫn lo Tống Thư Ngôn ngủ một mình sợ, nhưng cậu ngoan ngoãn nói mình quen ngủ một mình rồi, không phải lo.
Trước khi bị Tô Cửu Nguyệt đưa về nhà, cậu lang thang không chốn dung thân, có khi phải ngủ ngoài góc phố. Nay có chỗ ở có giường để ngủ, đã rất mãn nguyện rồi.
Lưu Thúy Hoa vuốt đầu cậu, lấy nước nóng cho cậu rửa mặt rồi đắp chăn cho cậu, mới mang quần áo của cậu về phòng.
Ngô Truyền Đô đã ngủ say, thấy nàng bước vào mới miễn cưỡng hé mắt nhìn nàng rồi lại thiếp đi.
Lưu Thúy Hoa bật đèn, sửa quần áo cho Tống Thư Ngôn rồi ọp mỏi mắt ngủ thiếp đi.
---
Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tịch Nguyên vừa vào nhà đã nghe tiếng “gâu” vọng lên.
Tô Cửu Nguyệt ngay lập tức bật đèn dầu, nhìn thấy chú chó Hắc Hắc đã lớn hơn mấy vòng, đứng bên mép giường nhìn chằm chằm hai người.
Một lúc cô mới hiểu được nỗi xót xa của bậc cha mẹ lâu ngày không gặp con cái, con chó thân thiết với cô trước kia nay lại không nhận ra cô nữa?!
Có chuyện nào đau lòng hơn thế?
Cô thực sự hối hận, hồi đó khi đến thành Uông Châu, đáng ra nên mang Hắc Hắc cùng đi.
Cô ngẩng nhìn Ngô Tịch Nguyên, mặt đầy u uất.
Ngô Tịch Nguyên cũng rất bất đắc dĩ, không ngờ chỉ mới đi mấy ngày mà chó con của mình đã quên mình rồi.
Anh ôm lấy Tô Cửu Nguyệt, vỗ vai cô an ủi, sau đó quay sang dạy dỗ chú chó đang ngồi xổm dưới đất.
“Bố mẹ mới đi có mấy ngày mà đã không nhận ra sao?”
“Gâu?” Hắc Hắc đứng dậy, ngửa đầu nhìn họ, không hề ồn ào.
Thấy bộ dạng đó, Tô Cửu Nguyệt cảm thấy tim mình như tan chảy.
Cô nhấc tà áo, khom gối xuống trước mặt nó, đưa tay vuốt đầu.
Hắc Hắc có lẽ cảm thấy tay cô rất thoải mái nên không phản kháng.
Đến khi tay cô gãi dưới cằm, nó mới nhận ra chút gì đó quen thuộc.
Đôi mắt đen nhánh bừng lên ánh sáng trong vắt, đột nhiên sủa lên “âu u... ầu u...”
Nó còn lật người, lộ chiếc bụng mềm mại, muốn cô vuốt ve.
Tô Cửu Nguyệt nhìn thấy vậy biết nó đã nhận ra mình, vui vẻ vuốt ve vài cái.
“Hắc Hắc nhận ra mẹ rồi! Đề huề!”
Ngô Tịch Nguyên nhìn thấy cô vợ mình chỉ vì con chó mà bỏ mặc mình, trong lòng càng quyết định dù vợ trưởng thành đến đâu cũng không được vội có con!
---
Sáng hôm sau, Tô Cửu Nguyệt dậy sớm nhất, đun nước rửa mặt.
Khi cô quét sân thì đào Nhi hối tã từ trong nhà chạy ra.
Chỉ nhìn thấy nàng ngoài sân, mắt nàng sáng lên, cơ thể tràn ngập niềm vui: “Tam thân! Cô về rồi!”
Tô Cửu Nguyệt nghe phản ứng đó cũng mỉm cười, không ngờ mình lại được yêu quý đến thế.
Cô cười cong mắt: “Ừ, đêm qua mới về, thấy các con ngủ rồi nên không đánh thức.”
Đào Nhi hứng khởi giật chổi đang cầm của cô: “Tam thân cô về thì nghỉ ngơi đi, sân này để con quét!”
Nói xong lồng lên gọi: “Phụ! Mẫu! Tam thân về rồi!”
Gọi xong, nàng quay sang nói với Tô Cửu Nguyệt: “Ái chà, con phải đi tiểu đây! Tam thân, để con quét sân đã nhé!”
Lời nói chưa dứt, nàng đã chạy về phía sân sau.
Tô Cửu Nguyệt nhìn theo dáng vẻ ấy, đành lắc đầu bất lực.
Đào Nhi càng lớn càng đáng yêu, vài tháng không gặp mà lại quý mến người đến thế.
Cô lại cầm chiếc chổi quét vài cái thì Đào Nhi đã trở lại, giật lấy cây chổi quét luôn.
“Tam thân! Nói là con quét mà, cô đừng giành với con nhé!”
Hai người cười nói rôm rả trong sân, những người trong nhà cũng đều mặc quần áo đi ra.
Trần Chiêu Đệ bụng đã mang thai bảy tháng, đoán đến hè đứa bé sẽ chào đời.
Bà lưng dựa cửa, một tay chống hông, một tay vịn cửa đi ra.
Nhìn hai người trong sân, bà cười hiền hòa.
Chổi đã bị đào Nhi giành mất, Tô Cửu Nguyệt đành đến bên cạnh bà, dìu bà xuống bậc thềm.
---
Tác giả nói vài lời:
[Quay về viết về những tình cảm ấm áp, không thì cảm giác như trí óc mình cũng không đủ dùng.]
Đề xuất Hiện Đại: Kỳ Nghỉ Lễ Tháng Năm
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok