Ngô Tích Nguyên thì chẳng mấy ngạc nhiên, khi ấy xem bài thi, chàng đã biết Mạnh Ngọc Xuân sẽ làm được đề đó.
"Ngươi đây cũng coi như khéo léo nắm bắt cơ hội rồi, lần thi tới chưa chắc đã may mắn như vậy, việc học hành sau này vẫn phải tự mình để tâm nhiều hơn đấy!"
Mạnh Ngọc Xuân vội vàng đáp lời: "Lần này thi đỗ, ta đã mãn nguyện lắm rồi, sau này nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách!"
Nhìn Ngô Tích Nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, rồi lại nhìn mình chỉ thi được hạng cuối mà đã kích động đến thế này. Mạnh Ngọc Xuân không kìm được khẽ tặc lưỡi trong lòng, người với người quả nhiên khác biệt, vẫn là Tích Nguyên huynh nhà y trầm tĩnh hơn.
"Tích Nguyên huynh, huynh không hề kích động sao?" Y tò mò hỏi.
Ngô Tích Nguyên vẫn vẻ mặt khó hiểu: "Kích động điều gì?"
Mạnh Ngọc Xuân đột nhiên ghé sát lại gần chàng, dường như muốn nhìn rõ xem trên mặt chàng có thật sự che giấu sự hưng phấn nào không: "Án thủ đó! Án thủ mà huynh lại không hề kích động sao?!"
Ngô Tích Nguyên khẽ sững sờ, trên mặt quả nhiên lộ ra chút vui mừng thật lòng.
Tô Cửu Nguyệt ngồi một bên nghe vậy cũng vội vàng đứng dậy: "Mạnh công tử, phu quân thiếp thật sự đỗ Án thủ sao?!"
Đây chính là tin mừng trời ban! Giờ đây Tô Cửu Nguyệt nhìn Mạnh Ngọc Xuân cứ như nhìn một chim báo tin lành, đáng yêu không thể tả.
Mạnh Ngọc Xuân nghe nàng nói vậy càng thêm kinh ngạc: "Hai vị lại không biết sao?!"
Y đưa tay chỉ lên mặt trời trên cao: "Mặt trời đã lên cao ba sào rồi đó!"
Ngô Tích Nguyên bật cười: "Chúng ta quả thật không biết, thật sự phải cảm ơn ngươi. Sáng sớm nghe nói bên Châu phủ có người chết, chúng ta liền nghĩ đợi lát nữa rồi hãy đi."
Nghe chàng nhắc đến chuyện này, Mạnh Ngọc Xuân hiển nhiên biết nhiều hơn Ngô Tích Nguyên chưa ra khỏi nhà, liền gật đầu: "Có chuyện đó thật, lúc ấy ta cũng vừa hay ở đó, tận mắt thấy có người giết người, máu còn văng tung tóe lên người xung quanh, may mà ta chạy nhanh."
Nhắc đến, y vẫn còn chút kinh hãi, vỗ vỗ ngực: "Người chết cũng là một thư sinh, nghe nói kẻ giết y là nhạc phụ của y. Thê tử của y gả về nhà chưa đầy hai năm thì khó sinh mà mất. Nay mẹ y đã định cho y một tiểu thư nhà địa chủ, chỉ đợi y thi đỗ Tú tài là thành thân!"
Tô Cửu Nguyệt vốn là người mềm lòng, nàng nhíu mày nói: "Dù không muốn vị Tú tài kia cưới tiểu thư nhà địa chủ, cũng nên nói chuyện tử tế với người ta chứ, sao lại có thể giết người được!"
Mạnh Ngọc Xuân học hành không giỏi, chính vì y có một trái tim hóng chuyện, lúc này nghe Tô Cửu Nguyệt hỏi, liền hăm hở giải thích cho nàng: "Tiểu tẩu à, chuyện này nàng không biết đâu. Nghe nói chính là vị thư sinh kia muốn ở bên tiểu thư nhà địa chủ, nên mới ra tay lúc thê tử y sinh nở..."
Tô Cửu Nguyệt nghe vậy, chỉ cảm thấy toàn thân lông tơ dựng đứng cả lên.
Nàng từng thấy phụ nữ sinh con, khi mẹ nàng sinh đệ đệ muội muội, người già trong thôn nói con gái chưa sinh con không được xem. Nhưng nhà nàng căn bản không có ai khác, nàng liền đun nước nóng mang vào. Đây cũng là lý do dù mẹ nàng làm những chuyện quá đáng như vậy, trong lòng nàng tuy có oán giận nhưng vẫn luôn giữ lại một phần tình nghĩa.
Nàng vĩnh viễn không quên được từng chậu nước máu mình bưng ra, khi mẹ nàng sinh nàng năm xưa chắc chắn cũng là như vậy. Thế mà giờ đây lại có kẻ ra tay lúc thê tử mình sinh con cho mình, loại người như vậy còn có thể gọi là người sao? Quả thật còn không bằng cầm thú!
"Cha y... sao không báo quan?" Tô Cửu Nguyệt hỏi.
Mạnh Ngọc Xuân vẻ mặt tiếc nuối nhìn đôi phu thê họ, sao Tích Nguyên huynh thông minh như vậy, mà lại cưới được một tiểu ngốc tử làm thê tử chứ?
"Tiểu tẩu à, địa chủ hương thân mỗi năm đâu có ít tiền cống nạp cho Huyện thái gia, nàng nghĩ sao?"
Tô Cửu Nguyệt chợt nhớ đến năm xưa nàng muốn đòi công bằng cho Tích Nguyên, tìm Huyện thái gia báo quan, đối phương lại không xử lý. Thậm chí ngay cả nhân chứng cũng không dám ra mặt làm chứng, đến cuối cùng nàng thật sự hết cách mới lại chạy đi tìm Di tỷ nhi giúp đỡ, mới coi như khiến người nhà họ Thôi phải trả giá.
Không ngờ chuyện như vậy lại còn xảy ra? Không phải ai cũng như nàng có thể đòi được công bằng, đại đa số người trong thiên hạ đều bất hạnh.
Nàng có chút buồn bã thương tâm: "Trước kia vẫn luôn sống trong thôn làng, bà con chòm xóm đều chất phác, dù có xích mích cũng chỉ là chuyện vặt vãnh. Giờ đây ra ngoài rồi, mới chợt nhận ra, kẻ càng có tiền có thế lại càng không màng vương pháp, dường như những vương pháp ấy chỉ để ràng buộc những thảo dân như chúng ta."
Ngô Tích Nguyên đưa tay véo nhẹ má nàng, cứng rắn kéo nàng ra khỏi tâm trạng có chút buồn bã.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn chàng, dường như có chút không hiểu vì sao chàng lại làm những hành động thân mật này trước mặt người ngoài. Bị đôi mắt hạnh long lanh của nàng nhìn chằm chằm, Ngô Tích Nguyên mới điềm tĩnh thu tay về, nói: "Thiên hạ này ngay cả ánh mặt trời cũng có nơi không chiếu tới, huống hồ là thiên hạ do hoàng quyền thống trị? Bệ hạ hiện nay đã làm rất tốt rồi, những năm qua thuế má cũng giảm bớt, nhà nhà đều có lương thực dự trữ. Dù lần đại hạn này, triều đình cũng nhanh chóng phân phát lương thực cứu tế cho từng nhà."
Nói đến đây, chàng dừng lại một thoáng: "Nếu nhạc phụ của người đàn ông kia có thể đến Châu phủ kích cổ minh oan, Vương đại nhân chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho ông ấy. Vả lại chuyện này từ sáng đến giờ cũng mới chỉ một canh giờ, sao lại truyền khắp nơi rồi? Thật sự mà nói, ta thấy trong đó chắc chắn có điều kỳ lạ."
Mạnh Ngọc Xuân tâm phục khẩu phục gật đầu: "Tích Nguyên huynh nói đúng, ta chợt cũng thấy không ổn, dường như có người cố ý truyền bá vậy."
Tô Cửu Nguyệt nghe mà ngây người ra, nàng vốn dĩ kinh nghiệm sống còn nông cạn, mọi chuyện chỉ có thể nhìn thấy bề mặt, nếu không phải Tích Nguyên nói ra, e rằng nàng cả đời cũng không thể hiểu được điều bất thường trong đó.
"Nói cho cùng cũng không phải chuyện chúng ta có thể quản, lát nữa thiếp phải đi Nhạc phủ một chuyến. Mạnh công tử, ngươi cùng phu quân ta ở nhà ngồi chơi, trưa thiếp về sẽ xào hai món, đánh một bầu rượu nhỏ, chúng ta cũng ăn mừng một chút."
Mạnh Ngọc Xuân tự nhiên một lời đáp ứng, Ngô Tích Nguyên chính là Án thủ đó! Một Châu phủ cũng chỉ có thể có một người như vậy. Người như chàng cơ bản là chắc chắn sẽ đỗ Cử nhân, mình kết giao tốt với chàng tuyệt đối không có hại.
Tô Cửu Nguyệt quay người định bưng mấy món ăn nhỏ và bánh trên bàn về bếp, Ngô Tích Nguyên cũng theo bản năng giúp nàng.
"Nương tử, nàng cứ đi lo việc đi, bát đũa để ta rửa là được."
Tô Cửu Nguyệt cũng đã quen với việc chàng thỉnh thoảng giúp đỡ mình, liền đeo tạp dề cho chàng: "Vậy thì làm phiền chàng nhé."
Chỉ có Mạnh Ngọc Xuân đứng ở cửa nhìn mà há hốc mồm, mãi đến khi Tô Cửu Nguyệt đi rồi, y mới ghé sát vào Ngô Tích Nguyên, cẩn thận hỏi một câu: "Tích Nguyên huynh, sao huynh lại còn rửa bát? Quân tử viễn bào trù mà."
Ngô Tích Nguyên lại hoàn toàn không để tâm: "Vậy thì cứ tạm coi ta không phải quân tử đi, thê tử ta ở nhà kiếm tiền nuôi gia đình, còn phải giặt giũ nấu cơm cho ta. Ta chỉ giúp rửa bát thì có gì không được? Nàng là thê tử của ta, chứ đâu phải nha hoàn mua về để hầu hạ ta."
Mạnh Ngọc Xuân gật đầu, dường như cũng thấy chàng nói có lý.
"Nhưng mà tổ tiên đều nói như vậy mà?"
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok