Người tên Ngô Thích Nguyên nháy mắt với nàng, Sở Cửu Nguyệt mới quay đầu lại, liền nghe Vương Quảng Hiền ngồi trên công đường ngạc nhiên hỏi: “Ồ? Ngươi là người nào?”
Ngô Thích Nguyên cúi mình tự xưng đường hoàng: “Việ dân là phu quân nhà họ Sở, hiện đang học tại Hà Viễn Thư Viện.”
Nghe nói y đang học ở Hà Viễn Thư Viện, Vương Quảng Hiền liền nghiêm chỉnh hơn, không còn phong thái tùy tiện như trước nữa.
Hà Viễn Thư Viện chính là một trong những thư viện tốt nhất vùng Bắc phương, sánh ngang Quốc Tử Giám.
Hằng năm thi cử tại Hà Viễn Thư Viện đều có nhiều người đỗ đạt, nếu người đàn ông này là học sĩ của thư viện thì biết đâu tương lai lại trở thành đồng sự của ông.
“Đã như vậy, các ngươi theo ta tới hậu đường đi.”
Vương Quảng Hiền tiếp đãi đôi vợ chồng bằng trà ngon nước sạch, từ đầu đến cuối không để lộ chút lễ nghi quan trường nào.
Hắn còn cùng Ngô Thích Nguyên nói về tình hình vùng Bắc, cho rằng hiện nay người Hồ vô cùng không an ổn, e rằng quan phủ lại sắp công khai tuyển chọn Võ Trạng Nguyên.
Ngô Thích Nguyên vốn không biết võ công, nhưng nghe danh “Võ Trạng Nguyên” theo ký ức trước kia thì đó là chuyện ba năm sau mới có.
Lần này nghe lời Vương Quảng Hiền, y không tiện bày tỏ ý kiến, chỉ lặp lại vài câu mong quốc thái dân an.
Bức họa mau lẹ hoàn thành, Vương Quảng Hiền sai người mang tranh đi tìm nhân vật liên quan.
Quan phủ tất nhiên biết rõ cách tìm người, bọn họ trước hết đến quán rượu và nhà cái, quả nhiên tại nhà cái tìm được hắn.
Nhưng khi tìm được, đối phương lại không nhận tội.
Túi tiền đã bị hắn vứt mất từ lâu, bên trong bạc được quan phủ đúc chung một loại, làm sao phân biệt được?
Quan phủ xử án cần người và tang vật song thu, giờ không có bằng chứng xác thực, Vương Quảng Hiền vì muốn giúp cũng bất lực.
Sở Cửu Nguyệt theo Ngô Thích Nguyên đến khách điếm, Ngô Thích Nguyên vừa đóng cửa quay lại đã thấy nàng ngồi trên ghế khóc.
Hắn sợ nhất là thấy nàng rơi lệ, vội vàng lấy khăn từ ống tay áo lau sạch nước mắt cho nàng.
“Bảo bối à, khóc gì vậy? Chỉ mất chút tiền thôi mà, đợi tháng sau ta đỗ tú tài, sẽ có lương tháng, đến lúc đó tiền thu đều đưa cho nàng.”
Sở Cửu Nguyệt cảm thấy vô cùng tự trách, nghe vậy không nhịn được nhìn hắn, “Ngươi sao lại chắc chắn sẽ đỗ?”
Không phải nàng không tin chồng, mà thật sự hiếm ai lần đầu đã đỗ ngay.
Ngô Thích Nguyên nắm lấy tay nhỏ đặt lên ngực mình, nhỏ giọng nói: “Ta chính là biết, còn nàng thì tin ta thôi, ta nhất định sẽ cho nàng cuộc sống tốt đẹp. Lương tháng ta sẽ đưa nàng, ta còn mua hầu gái về hầu hạ nàng và mẹ.”
Sở Cửu Nguyệt nghe lời ấy, nước mắt thật sự ngừng rơi, “Có gì phải mua hầu gái cho xa xỉ, thật là lãng phí tiền bạc.”
Ngô Thích Nguyên thấy nàng không khóc liền vỗ nhẹ tay nàng: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa. Dù sao còn có tám trăm lượng do Mỗ vương gia trao kia mà.”
Sở Cửu Nguyệt vẫn có chút buồn bực: “Nhưng rõ ràng là y đã trộm, không thể cứ để y yên như vậy được.”
Ngô Thích Nguyên trong lòng đã có phương kế, nhưng có vài chuyện không tiện nói với người vợ ngoan ngoãn.
Bởi vậy, y nói: “Vương đại nhân đã sai người theo dõi y, xem y kia như kẻ có tiền án, chỉ chờ y lần sau động thủ là bắt tại trận.”
Sở Cửu Nguyệt mới cảm thấy yên lòng phần nào, “Phải là như vậy mới tốt.”
Tối hôm đó, Sở Cửu Nguyệt cuộn tròn trong ngực Ngô Thích Nguyên mà ngủ say sưa, nhưng sáng hôm sau y phải đi học bài sớm.
Dù có chút lưu luyến, nàng hiểu rõ vì học vấn của chồng, mình không thể làm phiền.
Nàng thức dậy giúp y mặc quần áo, lại sai tiểu nhị mang nước nóng đến.
Khi Ngô Thích Nguyên chuẩn bị ra khỏi cửa, nàng gọi lại.
“Thích Nguyên.”
Ngô Thích Nguyên quay lại nhìn, thấy nàng bóp chặt tay nhỏ, mím môi nói: “Ngươi... ngươi đã nói chỉ có mình ta là vợ, nếu về sau có cô Quách cô Lý nào dám tiếp cận thì ngươi phải tránh xa họ.”
Ngô Thích Nguyên cười, giơ ngón tay gõ nhẹ lên đầu mũi nàng: “Biết rồi, nàng tiểu hồ ly nhỏ của ta, yên tâm đi, tấm lòng ta chỉ dành riêng nàng.”
Sở Cửu Nguyệt lưu luyến nhìn theo chồng ra khỏi cửa, nhỏ giọng nói: “Ta cũng vậy.”
Ngô Thích Nguyên quay đầu nhìn nàng, chợt hiểu cảm giác của những bạo quân chẳng muốn lên triều.
Nhưng ý nghĩ đó vừa mới khởi sinh thì lại bị hắn dằn lòng kìm lại.
Nàng đối với hắn như thế, hắn chẳng còn cách nào khác là phải nỗ lực hơn nữa.
May mà phò mã họ Vương không có ác ý, nếu không chỉ một văn nhân nhỏ bé như hắn làm sao che chở được nàng xinh đẹp như hoa kia?
Ngô Thích Nguyên đi không lâu, Sở Cửu Nguyệt đến Hà Viễn Thư Viện lấy lại chiến mã, rồi rời khỏi Ung Châu Thành.
Còn Ngô Thích Nguyên sau khi học xong bài thì nghỉ nửa buổi chiều.
Chiều hôm đó, y chỉnh trang bản thân rồi trực tiếp đến nhà cái mà Tiểu Lục thường lui tới.
Y muốn dạy cho Tiểu Lục một bài học rằng không được lấy đồ không phải của mình một đồng cũng không được.
Y tìm thấy Tiểu Lục, đang ngồi ở bàn đánh bài Mã Đằng, Ngô Thích Nguyên đứng bên cạnh đợi đến khi một người thua hết cược mà ra về.
Y tức thì ngồi vào bên cạnh, nhìn thật sâu Tiểu Lục đối diện mình.
Lòng lạnh lùng hừ một tiếng, tuổi nhỏ mà không lo làm chuyện chính đạo, lại ham chơi những trò này, vậy đừng trách ta dạy dỗ mày.
Ván đầu tiên Ngô Thích Nguyên thua, ván thứ hai cũng thua…
Cứ thế liên tiếp thua năm ván, Tiểu Lục hốt bạc đến năm sáu lượng bạc, tự nhiên vênh vang khoe khoang.
Ngô Thích Nguyên giả vờ không nỡ lấy một lượng bạc trong lòng ra, đặt lên bàn.
“Còn một lượng cuối cùng, ta đặt cả vào!”
Tiểu Lục cũng muốn lớn chơi, theo y đặt cược, không ngờ lần này hoàn toàn khác trước.
Ngô Thích Nguyên một phát tự mượn, khiến hắn tè ngửa.
Nhưng y liền tiếp tục liên tiếp tự mượn, không chỉ thắng lại tiền đã thua, mà còn lời thêm khá nhiều bạc.
Tiểu Lục lập tức không hài lòng liền đập bàn lên: “Ngươi gian lận!”
Ngô Thích Nguyên lạnh lùng cười, ngồi xuống ghế chẳng nhúc nhích, nhìn hắn cuồng nộ, chế nhạo: “Thua không nổi thì chịu, còn đi vu oan cho người khác gian lận?”
“Ngươi không gian lận sao lại lần nào cũng tự mượn?”
“Phong thủy luân phiên, chẳng nghe nói sao? Chỉ cho phép mày thắng liên tiếp, không cho phép người khác thắng sao? Trời đất nào có đạo lý đó?”
Hai người bắt đầu tranh cãi, sớm thu hút sự chú ý của người trông coi.
Tiểu Lục tố Ngô Thích Nguyên gian lận, Ngô Thích Nguyên phối hợp kiểm tra không phát hiện dấu hiệu giấu bài.
Ngay lúc ấy Ngô Thích Nguyên chỉ tay vào Tiểu Lục: “Ta thấy kẻ hô hoán bắt gian là ngươi đấy phải không?!”
Đề xuất Hiện Đại: Sau khi đón Bạch Nguyệt Quang về nước, Tổng giám đốc Phó bị vợ đá
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok