Khi trông thấy Hoàng Thượng thật sự uống hết một chén thuốc, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn cánh cửa sổ khép chặt, cảm thấy trong phòng thật u ám ngột ngạt. Bèn nói nhẹ nhàng:
– Thần nàng xin mở cửa sổ cho Hoàng Thượng tỏ tường không khí được chăng?
Hoàng Thượng gật đầu đáp:
– Ừm.
Nguyễn Tương Vân đứng dậy, giở cửa sổ. Làn gió lạnh ngoài cửa thổi vào, lướt qua làn da nàng, khiến lòng nàng bỗng chốc dịu lại.
Chợt nhớ điều gì đó, nàng quay lại nhìn Hoàng Thượng đang nằm trên giường, đôi mắt khẽ nhắm lại.
Chốc lát sau, nàng trở lại bên cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế thấp, nhìn Hoàng Thượng, nói:
– Hôm qua thần tiên có đến Từ An Tự, còn gặp được Hoàng hậu đấy ạ.
Cảnh Hiếu Đế nhìn nàng, thấy nàng giả vờ lấy khăn khẽ lau khóe mắt, mí mắt ửng đỏ hồng.
– Hoàng hậu nói con trai thần tiên giờ đã được bà ấy nhận nuôi, khiến lòng thần tiên đau đớn vô cùng.
Cảnh Hiếu Đế khẽ cau mày, căn cứ vào mấy mươi năm chung sống cùng Hoàng hậu, bà tuyệt đối không thể nói ra lời như vậy.
Ngài chăm chú nhìn Nguyễn Tương Vân, muốn đoán xem nàng ẩn ý điều gì.
Chẳng bao lâu, Nguyễn Tương Vân lại nói:
– Hoàng thượng, thần liệu có thể... có thể...
Nàng ngập ngừng rất lâu, lén ngước mắt nhìn sắc mặt Hoàng Thượng rồi tiếp lời:
– Liệu có thể hoàn trả thứ năm lại cho thần được không? Hoàng hậu đã có đủ con rồi. Hơn nữa, thứ năm vẫn gọi bà ta là mẫu hậu sao?
– Được.
Khi nói lời này, Nguyễn Tương Vân không ngờ Hoàng Thượng lại đồng ý, nàng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị ngài nạt một trận vì dám đòi hỏi.
Hôm qua nàng mới thổ lộ cùng Thủy Vân, Hoàng Thượng giờ đây chẳng có phản ứng gì, lại không ngờ hôm nay lại nhận được tin vui như thế.
Chỉ lạ là trong cung có ai hay không thì nàng không rõ, bởi số người bên cạnh nàng đều nhờ Hoàng Thượng mà có, cũng không biết họ có liên lạc được với nàng hay không.
Nhưng miễn sao nàng làm to chuyện hơn nữa, chắc hẳn người ngoài cung sẽ biết rõ thôi.
Hoàng Thượng đã đồng thuận khẩn khoản, thậm chí còn sai tiểu Quán chép sắc chỉ và đóng dấu riêng của ngài để tăng tính thuyết phục.
Khi sắc chỉ đến tay Mục Tông Nguyên, y tức giận đến run rẩy, suýt mất hết lý trí, xé tan sắc chỉ tại chỗ.
Ngay lúc ấy, một bàn tay vỗ lên mu bàn tay y nói:
– Thứ năm, để ta xem.
Mục Thiệu Linh đứng bên cạnh Mục Tông Nguyên, cau mày nghi ngờ có điều chẳng phải lành.
Mục Tông Nguyên bực bội nhét sắc chỉ vào tay anh ta, Mục Thiệu Linh mở ra xem kỹ.
Mục Tông Nguyên quay lưng lại, lẩm bẩm ủ dột.
Chốc lát, Mục Thiệu Linh buột miệng:
– Không đúng, ngươi xem dấu ấn này.
Mục Tông Nguyên bất đắc dĩ quay lại hỏi:
– Dấu ấn gì?
Mục Thiệu Linh chỉ vào:
– Đây là ấn riêng của phụ hoàng, không phải Ngọc Mịch truyền quốc.
Mục Tông Nguyên chợt nhận ra:
– Vậy sắc chỉ không có sức pháp lý ư?
Mục Thiệu Linh thở dài, vỗ vai y:
– Cũng xem như có giá trị, chỉ là phụ hoàng muốn nhắc nhở chúng ta phối hợp đôi phần thôi.
Nói đến đây, anh khẽ lẩm bẩm:
– Phụ hoàng rõ ràng đã biết rõ lai lịch của người phụ nữ này.
Mục Tông Nguyên nghe vậy, dặm môi một lúc mới đáp:
– Nếu là phối hợp, ta cũng đồng ý, chỉ là không chịu gọi nàng là mẹ phi, nghĩ cũng đừng mơ!
Mục Thiệu Linh vỗ vai y:
– Ngươi tạm ở đây với ta, tam thúc sẽ dạy ngươi cách viết tấu chương.
Mục Tông Nguyên cạn lời...
Anh em họ gần như coi Đông Cung làm nhà, ai ngờ tam thúc lại không tha cho ngay cả đứa trẻ này.
Tin tức lan ra ngoài cung, mọi người đều sửng sốt, một số người còn bắt đầu nghi ngờ quý phi Nguyễn này chính là quý phi Nguyễn xưa kia.
Tạ Cửu Nguyệt còn trong thời kỳ ở cữ, chưa ai nói cho nàng biết những sự việc ngoài đó.
Chỉ có Nhự Kim Quận chúa rảnh rỗi bèn đến thăm nàng, dịp đó còn tám chuyện một phen.
– Ngự nhân, cô không biết, Hoàng đế cậu ta thật vô lý, ban sắc chỉ như vậy mà không thèm hỏi ý kiến Hoàng hậu, chẳng phải như bạt tai Hoàng hậu hay sao?
Tạ Cửu Nguyệt cau mày nghe vậy, người kia vốn không phải quý phi Nguyễn thật sự, Lưu Thái y nói xương cốt nàng chẳng ra dáng người đàn bà ngoài ba mươi tuổi. Hoàng Thượng sao lại làm vậy, rõ ràng biết vị này không phải quý phi Nguyễn mà còn trao con cho nàng?
Bên cạnh, Nhự Kim Quận chúa thở dài:
– Quả thực thương xót cho Mục Tông Nguyên, nguyên là đứng tên trong sổ của Hoàng hậu, đó mới là chính thất, khác xa đi theo một thứ phi. Chỉ xét đến điểm này cũng đủ thấy quý phi Nguyễn kia giả mạo.
Quả đúng vậy, làm mẹ nào lại không vì con mình mà tất cả?
– Giờ phải làm sao? Hoàng hậu rõ biết chuyện này chứ? – Tạ Cửu Nguyệt hỏi.
Nhự Kim Quận chúa đáp:
– Chắc đã biết. Chuyện lớn như vậy ai dám giấu Hoàng hậu? Có lẽ chiều tối hôm qua đã có người đi báo tin cho Hoàng hậu rồi.
Thấy Tạ Cửu Nguyệt lo lắng, Nhự Kim Quận chúa vỗ vai an ủi:
– Ngự nhân, cô khỏi bận lòng, Hoàng hậu rất lợi hại! Bà không ra tay thì thôi, một khi ra tay nhất định sẽ dẹp loạn hết những kẻ nổi loạn!
Tạ Cửu Nguyệt cũng biết Hoàng hậu lợi hại, nhưng nghĩ đến việc Hoàng Thượng vừa ban sắc chỉ vô lễ với Hoàng hậu như thế, lòng lại đau xót thay bà.
Hoàng hậu khi nhận được tin đã đập bàn đứng dậy, lớn tiếng trách móc sự hỗn độn này, rồi tức thì cho người rước xe trở về cung.
Hay tin này, Mục Thiệu Linh cùng phu nhân Tô Di cũng vô cùng lo lắng, Hoàng hậu vốn không biết phụ hoàng chỉ giả bệnh đóng kịch, nếu chuyện lộ ra, thật khó mà xoay sở.
Còn các cung phi hậu cung thì như đã chuẩn bị hái dưa hấu xem kịch, đồn rằng quý phi Nguyễn trở lại, Hoàng hậu cũng về cung, lại chả năm bao lâu cung thất mới rộn ràng như thế?
Tô Di cùng Mục Thiệu Linh hối hả đến đón Hoàng hậu trước cửa cung, theo bà đến Ỷ Khôn Cung.
– Mẫu hậu – Mục Thiệu Linh khó xử gọi.
Hoàng hậu thấy thái độ như muốn nói mà chưa nói ra của con trai, đoán là có chuyện, liền sai người trong lòng ra ngoài chỉ chừa Phùng mụ mụ.
Mục Thiệu Linh mới cất lời:
– Mẫu hậu, xin bà xem sắc chỉ phụ hoàng ban cho thứ năm.
Phùng mụ mụ nhận rồi đưa đến trước mặt Hoàng hậu. Bà mở ra xem, nhanh chóng phát hiện điểm bất thường.
Hừm, cau mày hỏi:
– Đó là ấn riêng của phụ hoàng sao?
– Vâng – Mục Thiệu Linh nhẹ gật đầu.
Hoàng hậu cân nhắc một lúc rồi nhíu mày hỏi:
– Ý con là, người đàn bà kia giả mạo sắc chỉ?
Đề xuất Ngược Tâm: Chàng Thư Sinh Bạc Tình Khinh Ta Nghèo Hèn, Cố Nhân Tham Phú Cầu Vinh Hoa.
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok