Dĩ nhiên, Mộ Tông Nguyên chỉ là nghĩ thoáng qua mà thôi, cho dù Phụ hoàng có đổi cho y một thầy dạy khác, cũng chưa chắc đã hơn được Ngô Tịch Nguyên.
Hơn nữa, hiện tại, cho dù y có thật tâm muốn tìm đến Phụ hoàng, thì cũng chẳng có cách nào tìm được người.
Ngô Tịch Nguyên sau khi rời khỏi cung, liền trực tiếp đến phủ Lục Thái sư.
Y chưa từng giảng dạy cho Hoàng tử bao giờ, hơn nữa lại là Mộ Tông Nguyên vốn học vấn uyên thâm, y chẳng biết nên truyền dạy điều gì.
So với y, rõ ràng Lục Thái sư già dặn kinh nghiệm hơn nhiều.
Bây giờ Hoàng thượng không có mặt trong cung, Ngô Tịch Nguyên đương nhiên phải tìm người xin ý kiến. Việc đến hỏi Lục Thái sư cũng là một cách rất hay.
Lục Thái sư nghe tin Ngô Tịch Nguyên đến thăm, có phần sửng sốt.
Nhưng ông nhanh chóng hiểu ý đồ của y, liền vui vẻ cười nói với Văn Yển: “Đứa trẻ này chắc là đang phân vân không quyết, kệ thôi, đã đến thăm ta thì ta cũng tiếp kiến nó. Mời đại nhân vào đi.”
Văn Yển gật đầu, biết rằng Ngô đại nhân và phò mã phủ này có quan hệ khá thân, lão gia đồng ý tiếp kiến cũng không có gì lạ.
Ông bước ra ngoài, mời Ngô Tịch Nguyên vào. Y thấy Lục Thái sư liền lễ phép hành tam khấu.
Lục Thái sư bảo Văn Yển đỡ y lên rồi hỏi: “Nghe nói Ngô đại nhân gần đây đã đến Giang Nam, đứa bé Anh Tử của chúng ta ở đó có khỏe không?”
Ngô Tịch Nguyên lịch sự ngồi đối diện, nghe câu hỏi của Lục Thái sư rồi đáp: “Anh Tử bây giờ đã chín chắn hơn trước nhiều, phò mã đại nhân không cần lo lắng, y đoán khoảng mấy ngày nữa sẽ trở về.”
Lục Thái sư vẫy tay nói: “Đứa trẻ ấy thật nhanh nhẹn, ta không lo cho y.”
Nói xong, lại nhìn Ngô Tịch Nguyên hỏi: “Ngươi đến gặp ta là có chuyện gì?”
Ngô Tịch Nguyên thở dài đáp: “Lục đại nhân, thần đây đến thật sự còn băn khoăn không quyết, ngài nhiều kinh nghiệm lại từng dạy bảo Hoàng thượng cùng các vương gia khác. Nếu không ngại, thần xin mạn phép hỏi một câu, phò mã đại nhân của thần nên được dạy dỗ ra sao?”
Y mỉm cười đầy khổ não: “Lục đại nhân, có lẽ ngài cũng biết, thần lần đầu làm thầy, chưa từng có kinh nghiệm gì. Mộ phò mã đã nắm rõ thơ ca sách vở, hơn nữa hiện giờ y lại là thái tử giám quốc, thần thật không biết nên làm sao.”
Lục Thái sư nghe vậy tươi cười hiền hậu, ánh mắt rọi sâu vào Ngô Tịch Nguyên dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Bỗng ông hỏi: “Ngô đại nhân, ta có một điều muốn hỏi ngươi.”
Ngô Tịch Nguyên liền khom mình đáp: “Lục đại nhân, xin ngài cứ nói.”
Lục Thái sư cười hỏi: “Ngươi đến đây với tư cách cháu chắt của ta, hay với tư cách Ngô đại nhân đại đại của Đại Hạ triều?”
Ngô Tịch Nguyên nghe câu hỏi bỗng ngẩn người, thầm nghĩ vậy có gì khác biệt đâu?
Kế đó liền nhận ra ý tứ, bèn lại lễ phép cúi chào, nói: “Lục lão gia, thần Ngô Tịch Nguyên xin thỉnh giáo.”
Lục Thái sư hài lòng, đáp: “Nếu ngươi đến với tư cách Ngô đại nhân Đại Hạ, ta tất nhiên không thể nói nhiều. Nhưng là cháu chắt trong nhà, thì chuyện sẽ khác.”
Ngô Tịch Nguyên lại khom người một lần nữa: “Xin được nghe rõ.”
Lục Thái sư nói: “Theo tính tình Hoàng thượng, nếu thật sự dự định lập Mộ phò mã làm thái tử, tất sẽ chọn một vị đại thần đức cao vọng trọng làm thầy, chẳng phải loại thanh niên tiểu tử như ngươi. Thái tử hiện giờ yên vị vững vàng, Hoàng thượng cũng vì từng làm Hoàng đế mà thấu hiểu, không muốn Mộ phò mã chịu thêm khổ sở.”
Ngô Tịch Nguyên nhíu mày, Lục Thái sư thấy vậy liền tiếp lời: “Thái tử tâm tư chẳng hướng về ngai vàng, điều này có lẽ Hoàng thượng hiểu rất rõ. Người không màng danh lợi, hẳn không làm những việc tàn bạo. Nhìn cách y để hai vị vương gia khác giúp quản lý triều chính là rõ.”
Ngô Tịch Nguyên nghe vậy vui vẻ đồng tình, kiếp trước vận thế này cũng rất có lợi cho y, nhưng cuối cùng vẫn không ngồi lên ngai vàng.
Y gật đầu, Lục Thái sư lại nói: “Chính bởi tính tình ấy, Hoàng thượng mới dám giao Đại Hạ triều cho y, y sẽ không làm những chuyện như huynh đệ tương tàn.”
Ngô Tịch Nguyên vốn thông minh, Lục Thái sư nhắc nhẹ nhàng, y liền hiểu thấu.
Mà Lục Thái sư có thể nói ra những lời chân thành ấy, thật sự coi y như người nhà.
Y trang nghiêm cúi chào: “Cảm ơn Thái sư chỉ bảo.”
Lục Thái sư vốn thích những người trẻ thông minh biết nghe lời, vuốt râu cười nói: “Ngươi không cần nghĩ nhiều, Hoàng thượng sai ngươi đến, phần lớn cũng chỉ muốn ngươi cùng Mộ phò mã đồng hành, dạy bảo chút có thể dạy, còn chuyện về thái tử thì ngươi đừng xen vào.”
...
Rời phủ Lục Thái sư, trời còn sớm, Ngô Tịch Nguyên còn phải đến Thông Chính ty giải quyết công vụ.
Trong Thông Chính ty chỉ có y và Vương Khởi Anh quản chuyện, hai người mỗi tháng đều phải rời kinh, bây giờ các án vụ đã chất đống nhiều.
Ngô Tịch Nguyên sắp xếp qua loa, chợt liếc mắt nhìn thấy ba chữ: “Sư Đầu Lĩnh?”
Kiếp trước Sư Đầu Lĩnh từng xảy ra khởi nghĩa, kiếp này Mộ Thiếu Linh đã sớm cho người bố trí, nên khi khởi nghĩa mới chớm nở đã bị dập tắt.
Ngô Tịch Nguyên vốn không quá để ý, nhưng giờ nhìn lại ba chữ này lại cảm thấy bất ổn.
Kiếp trước Kính Hiếu đế băng hà sớm, các đại thế gia tranh quyền, lại có vài vị vương gia can thiệp, khiến Đại Hạ triều thêm loạn lạc, dân chúng sinh nhai vô cùng vất vả.
Nhưng... kiếp này dưới sự trị vì của Kính Hiếu đế cùng Mộ Thiếu Linh, mọi thứ lại rất yên ổn, vì sao họ còn muốn khởi nghĩa?
Phải chăng Sư Đầu Lĩnh còn có những điều bí mật mà người ta chưa biết?
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu Ngô Tịch Nguyên thì tờ đơn kiện trên bàn đã được y cầm lên.
Y xem kỹ, lòng bắt đầu hiểu ra.
Từ trước đến nay, người dân khởi nghĩa đều vì không thể chịu nổi nữa.
Họ chẳng quan tâm ai làm vua, chỉ lo bản thân có cơm ăn áo mặc.
Tấm đơn này có ghi ngày ký cách nay gần nửa năm, không rõ bị trì hoãn bước nào đến nay mới gửi đến y.
Đơn còn có chữ ký của hàng vạn dân cùng kiến nghị, càng đọc y càng thấy lo ngại.
Hoá ra tại Sư Đầu Lĩnh có một con sông rộng lớn tên Bạch Hà, mỗi năm tháng tư thường xảy ra lũ lớn, khiến mùa vụ của dân địa phương luôn thất bát.
Không biết tự bao giờ, có người mù đến đây bảo rằng nguyên do nghèo khổ là bởi chưa từng cúng tế thần sông.
...
Đề xuất Cổ Đại: Nam Quỷ U Ám Nhòm Ngó Ta Nhiều Năm
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok