Chương 1025: Khiêu khích
Họ Hà liếc nhìn y một cái, rồi không động sắc mà cúi đầu xuống, nói: “Vương gia, nếu kiếp sau ngài thật sự không còn làm vương gia nữa, xin hãy mang theo nô tỳ, đừng chỉ nhớ đến Đới tỷ, nô tỳ cũng muốn được bên cạnh ngài.”
Lời này lập tức làm vừa lòng Tĩnh Vương, y nhẹ cười, đưa tay ra, lấy ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng véo cằm họ Hà, bắt buộc nàng ngẩng đầu nhìn mình, rồi tiếp lời: “Miệng thật ngọt, đứng lên, cho ta nếm thử nào.”
Họ Hà lòng thì mắng rủa, mặt lại giả vờ thẹn thùng, lần theo chân Tĩnh Vương leo lên, nhẹ nhàng ngồi xuống trên đùi y.
Vừa có thể để y cảm nhận được sự mềm mại của mông nàng, lại không gây áp lực lên chân, thật là sự thấu hiểu chu đáo nhất.
Hôm nay, để khiêu vũ vòng xoay, họ Hà chỉ mặc một chiếc yếm lót bên trong, lộ ra đôi cánh tay thon thả.
Cánh tay nhẹ nhàng vòng quanh cổ Tĩnh Vương, ngoan ngoãn đưa môi mình lên.
...
Rơi vào lúc giữa trưa, khi cô hầu gái bên ngoài hỏi Vương gia có muốn bày tiệc không, Tĩnh Vương mới nhận ra cả buổi trưa hôm nay y đã qua trên giường.
Y thỏa mãn nheo mắt, tay vẫn đặt trên ngực họ Hà, nói với nàng: “Ngươi bảo bọn họ, lát nữa mới bày tiệc.”
“Vâng.”
Họ Hà ôm lấy eo Tĩnh Vương, nhẹ nhàng hỏi: “Vương gia, lúc nãy... chân của ngài đau không?”
Tĩnh Vương lắc đầu, họ Hà thở dài nói: “Trời thật không công bằng, Vương gia ngài cao lớn uy nghi, sao lại phải chịu khổ như vậy?”
Tĩnh Vương nheo mắt khẽ huýt một tiếng: “Sao nào, ngươi đang chê chân của ta à?”
Họ Hà vội lắc đầu: “Không có đâu! Vương gia, nô tỳ chỉ thương xót ngài thôi! Ngài cao quý tới vậy, chỉ có Vương gia chê bai nô tỳ thôi, làm sao có chuyện nô tỳ chê bai ngài được?”
Tĩnh Vương nhẹ nhàng cười: “Tưởng ngươi biết điều rồi.”
Họ Hà tiếp tục nói: “Nô tỳ thật lòng thương xót Vương gia, nếu chân ngài bình thường, đã không bị Hoàng thượng đối xử bất công như vậy!”
“Táo tợn!” Tĩnh Vương quát lớn.
Nghe giọng điệu đó, họ Hà biết mình hôm nay đã đủ "kích thích" y, nếu tiếp tục nói nữa có lẽ sẽ quá mức.
Nàng vội đứng dậy lạy tạ, người không một mảnh vải, chỉ quỳ trên giường thì khôi hài vô cùng.
Tĩnh Vương nhìn dáng vẻ run rẩy của nàng, đoán chừng y không dám to mồm, chỉ nhất thời lỡ lời, liền nói tiếp: “Việc của Phụ hoàng cũng không phải chuyện ngươi muốn nói gì là nói được đâu.”
Họ Hà vẫn không ngừng cầu xin: “Vương gia tha mạng, Vương gia tha mạng, nô tỳ không có ý nghĩ gì khác!”
Tĩnh Vương mới vẫy tay: “Thôi được, biết ngươi không có ý đồ gì khác nên mới sống tới ngày hôm nay.”
Nghe câu này họ Hà như thoát chết, toàn thân mềm nhũn nằm trên giường, vỗ vỗ ngực nói: “Thật sự sợ chết rồi, cảm ơn Vương gia tha tội, sau này nô tỳ nhất định không nói linh tinh nữa.”
Tĩnh Vương lúc này cũng hơi mệt, nói với nàng: “Được rồi, đây không cần ngươi phục vụ nữa, ngươi về đi.”
Họ Hà đã nói hết những điều cần nói, đương nhiên không muốn ở lại phục vụ cái “ông tổ” này nữa, đáp một tiếng rồi từ giường xuống, nhặt lấy áo trên sàn mặc vào, tiến cử lễ rồi rời đi.
Lưu Nhi ở bên ngoài chờ nàng, nếu hôm đó không phải Đới thị đột nhiên tỉnh dậy, gọi Vương gia và Vương phi đi, rất có thể nàng đã gặp họa.
Vì vậy, mấy ngày nay nàng đặc biệt cảnh giác, sợ còn ai đó âm thầm theo dõi nàng.
Chỉ nghe tiếng cửa “két” vang lên, nàng ngẩng đầu nhìn, thấy chính là họ Hà đi ra.
Nàng bước tới, khoác cho nàng chiếc áo choàng đang ôm trên người, hai người cùng nhau rời đi.
Đến sân nhỏ của họ, Lưu Nhi mới dám lên tiếng: “Phu nhân, thế nào rồi?”
Họ Hà gật đầu: “Những gì cần nói đều đã nói hết, sau đó suýt khiến y tức giận, ta sợ nói quá lời lại mang họa, nên không dám nói thêm nữa.”
Lưu Nhi nghe xong cũng đồng ý: “Ngươi nói đúng, nếu y dễ dàng dao động như vậy, thì cũng không thể làm tâm phúc của Vương gia, không thể giao cho y trọng trách quan trọng thế này. Chúng ta cứ từ từ tính toán.”
Họ Hà hơi gật đầu, rồi hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu liệu thuốc tránh thai? Có nên chuẩn bị thêm không?”
Nàng tuyệt không muốn sinh con cho người này, bên cạnh còn có Đới thị đã mất mạng vì đứa con đó, Vương phi giờ đây cũng oán ghét nàng vô cùng. Nếu lúc này bất ngờ có con thì như bước đi trên dây, tính mạng treo trên sợi tóc.
Lưu Nhi nói: “Việc này ngươi đừng lo, có ta lo liệu, nhất định không để ngươi có thai.”
Họ Hà thở phào nhẹ nhõm, yên lòng. Hai người ở với nhau lâu như vậy, biết rõ bản thân Lưu Nhi đáng tin tới đâu.
Tĩnh Vương vẫn nằm trên giường suy nghĩ, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng: “Vương gia! Yến vương đến thăm!”
Tĩnh Vương giật mình, ngồi dậy, nét mặt ngạc nhiên.
Yến vương? Sao đột nhiên lại tới? Y nhớ mình và Yến vương không hề thân thiết, lễ hội Nguyên Tiêu cũng chẳng ngồi cùng bàn.
Yến vương đến thăm, dù thế nào cũng không thể không gặp, vội gọi người vào giúp y mặc quần áo.
Chuẩn bị xong, y mới đến phòng lớn tiếp khách.
Yến vương mang vẻ quan tâm nhưng tùy tiện ngồi ở ghế chủ tọa, đúng như thể mình mới là chủ nhân nơi này, chẳng hề để ý tới tâm trạng của huynh đệ.
Thấy Tĩnh Vương được đẩy đến trên xe lăn, y mới đặt xuống chén trà, nghe tiếng Tĩnh Vương van xin: “Lúc nãy mới tỉnh, chỉ thu xếp chút ít, đến trễ xin Hoàng huynh đợi lâu.”
Yến vương cũng khom tay nói: “Không trách Hoàng đệ, là huynh đến quá đột ngột, khiến Hoàng đệ không chuẩn bị, phải do huynh xin lỗi.”
Trên người Tĩnh Vương thoang thoảng một mùi kỳ quái, Yến vương từng trải, biết rõ y vừa làm gì, chỉ không nói thẳng ra mà thôi.
Hai người nói vài câu khách sáo, rồi vào đề chính: “Hoàng huynh hôm nay đến có chuyện chi?”
Yến vương cười: “Thật ra cũng chẳng phải chuyện lớn, là sinh nhật Phụ hoàng tháng 11. Mấy năm trước đều do huynh tổ chức, năm nay Hoàng thượng nói muốn cho Hoàng đệ một cơ hội thử thách, quyết định giao cho ngươi tổ chức. Huynh hôm nay vừa vào cung tiện thể đến truyền thư cho Hoàng đệ.”
Lời nói như không có việc gì liên quan đến mình.
Tĩnh Vương nghe xong cũng bất ngờ, không hiểu sao Hoàng thượng đột nhiên nhớ đến y.
Thực ra công việc tốt đó cũng là Yến vương thay y cực lực tranh thủ từ Phụ hoàng.
Tĩnh Vương vội vã phủ nhận: “Đây là sinh nhật Phụ hoàng việc trọng đại, thần đệ không làm nổi.”
Yến vương nhún vai: “Hoàng đệ câu đó còn phải nói với Phụ hoàng, nhưng huynh nhắc ngươi一句! Lần này là sinh nhật Phụ hoàng, nếu cứ mãi từ chối, sợ Phụ hoàng sẽ nghĩ ngươi bất hiếu.”
Đề xuất Cổ Đại: Thật Thiên Kim Trở Về Khi Đã Tuổi Tứ Tuần, Bị Gia Đình Khinh Miệt Và Màn Phản Đòn Đanh Thép
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok