Trời càng lúc càng lạnh, sau một trận tuyết lớn lất phất, phong vị Tết càng lúc càng đậm.
Đều đang bận rộn, bên phía Tiền thị ở chính viện cũng đã đến lúc đối chiếu sổ sách cuối năm. Tư sản dưới danh nghĩa Tiền thị tự nhiên không ít, trang tử, cửa tiệm vân vân các loại, đều phải đối chiếu từng cái một, cũng đã đến lúc nên phát thưởng năm cho những người làm việc và hạ nhân các nơi.
Dù bản thân Tiền thị thông thạo những việc này, đám ma ma, quản sự bên cạnh cũng đều là người đắc lực, nhưng không chịu nổi hạng mục nhiều, cũng bận đến mức tối tăm mặt mũi.
Thẩm Yên Kiều không hỏi đến chuyện chính viện, chỉ ở Thần Thạch viện tính toán sổ sách của mình.
Lạch cạch tính toán một hồi, Tống ma ma vắt khăn nóng, lại nhẹ nhàng lau tay cho nàng, Thẩm Yên Kiều bấy giờ mới cầm bút lên, từng khoản một đăng ký rõ ràng vào sổ riêng của mình.
Chậu than trong phòng cháy hừng hực, đều là loại than bạc không có khói, trong việc sinh hoạt hàng ngày, Thẩm Yên Kiều một chút cũng không bạc đãi bản thân.
Dù sao cũng không phải là không dùng nổi.
Việc làm ăn ở hai cửa tiệm của nàng đến lúc này, so với trước kia trực tiếp tăng gấp đôi, ngay cả Lạc Thanh Thạch khi nhắc tới cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Vốn kế hoạch năm sau nữa mới mở thêm hai cửa tiệm, việc này liền được đẩy lên sau khi sang xuân.
Trái lại quán sách của Thẩm Yến Liễu làm Thẩm Yên Kiều có chút bất ngờ, nàng vốn tưởng nửa năm nay, sổ sách có thể hòa vốn đã là rất tốt rồi, không ngờ còn có không ít lợi nhuận.
Thẩm Yên Kiều ra ngoài hai chuyến, sau khi gặp Thẩm Yến Liễu, liền nói với cậu, bảo cậu tìm thời gian, trước Tết đi tặng chút lễ tiết cho Phó tiên sinh.
Không phải là cần bao nhiêu quý trọng, tóm lại là một tấm lòng.
Phó Minh Phối người đó, căn bản cũng không để tâm đến những vật ngoài thân này. Công danh phú quý, ông ta sớm đã coi như cát bụi rồi.
Thẩm Yến Liễu đều vâng dạ xong, nhìn Thẩm Yên Kiều hì hì cười.
"Cười cái gì thế,"
Thẩm Yên Kiều nhìn lướt qua đệ đệ, chân thành vui mừng nói, "Nửa năm nay đệ cao lên nhiều quá——"
Không biết là vì đến lúc thiếu niên mười một mười hai tuổi trổ mã, hay là nửa năm nay Thẩm Yến Liễu uống thuốc của Diệp Khôn kê xong điều dưỡng thân thể tốt, hoặc là do cậu nửa năm nay cố ý hoạt động nhiều hơn, tóm lại là lớn rất nhanh, đã cao hơn nàng một chút rồi.
Thẩm Yến Liễu mỉm cười, lúc cười đôi mắt dài hẹp giống như mắt cáo dường như có sóng mắt lưu chuyển, thêm rất nhiều thần thái.
Khuôn mặt trái xoan vẫn không thay đổi gì nhiều, nhưng ngũ quan lại sâu hơn một chút, cả người càng thêm phần tuấn mỹ thanh tú.
Trước mặt nàng, Thẩm Yến Liễu rất ngoan ngoãn, cũng thường cười.
Nhưng khi nàng quan tâm hỏi han Lạc Thanh Thạch một số chuyện của A Liễu, A Liễu trong miệng Lạc Thanh Thạch lại không phải bộ dạng nàng thấy ngày thường.
Nhớ Lạc Thanh Thạch từng nói, vị tiểu chủ tử này của ông, phong cách làm việc rất có phần xảo quyệt và tàn nhẫn, vả lại ngày thường cậu có chút hỉ nộ vô thường, đám người dưới thực ra rất sợ cậu.
Lạc Thanh Thạch thậm chí còn cười nói, ngay cả bản thân ông, trong lòng cũng có chút e sợ vị tiểu chủ tử này.
Những thứ khác Lạc Thanh Thạch cũng không nói thêm, Thẩm Yên Kiều hiểu, Thẩm Yến Liễu là chủ, ông là tớ, tự nhiên không tiện nói nhiều gì về chủ tử sau lưng.
Nghĩ tới những gì Lạc Thanh Thạch nói, Thẩm Yên Kiều cảm thấy tâm tư A Liễu là có chút sâu, nhưng nghĩ tới lúc nhỏ cậu chịu bao nhiêu khổ cực, ước chừng mới tạo nên tính cách đa đoan này, không khỏi xót xa.
Thẩm Yến Liễu ngày hôm đó sau khi gặp Thẩm Yên Kiều, liền mang theo một ít lễ tiết tới Phó gia.
Phó Minh Phối là mưu sĩ của Nhị hoàng tử, chỉ là ngoài người ở Thái học cùng với một số văn nhân văn thần trong triều ra, nơi phố thị cũng chẳng có mấy người biết đến danh tiếng của ông.
Ông sống ở con ngõ này, cũng chỉ là một tiểu viện nhị tiến quy mô nhỏ, hàng xóm láng giềng đều biết chủ nhân Phó gia này là người đi lại trước mặt quý nhân, tưởng ông ở phủ quý nhân làm thầy đồ dạy tư, vì thế cũng đều gọi theo là Phó tiên sinh.
Phó Minh Phối tính tình như đại dương, tuy là sóng cuộn hùng vĩ có đại cục, nhưng nhìn từ bên ngoài lại là nước sâu không tiếng động, vô cùng ôn hòa gần gũi, ngay cả đứa trẻ con trên phố gặp ông gọi một tiếng, ông đều mỉm cười ứng đáp.
Ngày thường Thẩm Yến Liễu tới, Phó Minh Phối đều sẽ mỉm cười chào cậu vào nhà nói chuyện.
Hôm nay Phó Minh Phối lại không rảnh, đang cùng một người trẻ tuổi ở dưới hành lang nói cười náo nhiệt.
"A Liễu à,"
Thấy Thẩm Yến Liễu, Phó Minh Phối cười nói, "Con đợi một lát, ta nói chuyện xong với vị tiểu chưởng quỹ này đã."
Lúc Thẩm Yến Liễu nhìn qua, hơi khựng lại: Người này, chẳng phải là cái gã họ Giả thô lỗ kia sao?
Lúc này Tiền Ngọc Thanh cũng nhìn thấy cậu, thấy cậu nhìn qua, Tiền Ngọc Thanh liền nhướng mày coi như chào hỏi rồi.
Nàng hôm nay qua đây, là trước đó Tuất ca nhi nói với nàng, vị "bá nhạc" trước đó mua một con ngựa của mã trường bọn họ với giá cao, tình cờ nhìn thấy con ngựa đó của Tiền Ngọc Thanh, lập tức vui mừng khôn xiết, nhất định đòi mua.
Tuất ca nhi đã nói với ông ta, con ngựa này là ngựa chưởng quỹ tự cưỡi, không bán.
Nhưng người đó lại nói, muốn cùng chưởng quỹ bọn họ trò chuyện một phen.
Nghe lời Tuất ca nhi, Tiền Ngọc Thanh hôm nay mới cưỡi con ngựa đó của mình tới nơi người này nói, muốn xem xem người này rốt cuộc là muốn nói cái gì.
Nếu có thể tìm thêm một con đường trong việc mua bán mã trường ở kinh đô này, cũng coi như không uổng chuyến đi này.
"Hai người quen nhau sao?"
Phó Minh Phối mỉm cười hỏi, "Bạn bè?"
Thẩm Yến Liễu không khanh tiếng, cái gã họ Giả này quá mức trương cuồng, cậu không hề nghĩ tới việc làm bạn bè gì với người này, nhưng người này đã là bạn của Thẩm Yến Chương rồi, cũng không tiện quá mức vô lễ, vì thế cậu dứt khoát vừa không thừa nhận cũng không phủ nhận.
"Hắn là đệ đệ của bạn muội,"
Tiền Ngọc Thanh trực tiếp nói, "Muội làm gì có người bạn nhỏ thế này."
Thẩm Yến Liễu: "..."
Đã bảo cái gã thô lỗ này từ đầu đến chân đều không vừa mắt mà.
Phó Minh Phối hì hì cười.
Thấy Thẩm Yến Liễu đi qua nói chuyện với tiểu sai của mình, ông liền tiếp tục thương nghị với vị tiểu chưởng quỹ này.
"Ngựa của ngươi thực sự không thể bán cho ta sao?"
Phó Minh Phối vẫn lại hỏi thêm một câu.
"Không bán,"
Tiền Ngọc Thanh mỉm cười, "Không phải nói con ngựa này hiếm có thế nào, thực sự là đã theo muội mấy năm rồi, giống như người nhà vậy, không thể bán."
"Quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích,"
Phó Minh Phối nghe vậy gật đầu, "Là ta có chút quá đáng rồi."
Nói đoạn lại mỉm cười, "Nhưng nghe ý tứ trong lời cô nương—— chỗ cô nương vẫn còn những con ngựa như vật cưỡi này?"
Vừa nghe thấy ông thốt ra hai chữ "cô nương", Tiền Ngọc Thanh đầu tiên là ngẩn ra, tiếp đó vội vàng cúi đầu liếc nhìn trên người mình một cái:
Đúng mà, nàng hôm nay quả thực là mặc nam trang ra ngoài.
"Chưởng quỹ đừng lo,"
Phó Minh Phối vội nói, "Người bình thường là không nhìn ra được đâu—— ta cũng sẽ không tùy tiện tiết lộ thân phận của cô nương."
Đi lại bên ngoài, một cô nương quả thực gian nan.
Vả lại cô nương này khi giả nam trang, cộng thêm khí anh hùng giữa đôi lông mày và vẻ hiên ngang sảng khoái khi đi đứng, người bình thường thực sự nhìn không ra nàng là một cô nương.
Chỉ là không giấu nổi ông mà thôi.
"Tiên sinh đừng nói với người khác là được,"
Tiền Ngọc Thanh nghe vậy cười nói, "Đều là để cho tiện thôi—— tiên sinh hỏi, muội nói thật, trong mã trường của muội quả thực còn có những con ngựa như vậy, chỉ là lần này không mang theo."
Con ngựa đó có chút huyết thống ngựa Tây Uyển, vả lại là do nghĩa phụ nàng và một vị cao nhân năm đó cùng nhau nghìn chọn vạn tuyển bồi dục ra, quả thực mã trường nàng có, vả lại vẫn đang tiếp tục bồi dục.
"Vậy chưởng quỹ khi nào có thể mang tới nữa?"
Phó Minh Phối hỏi.
"Khó nói lắm,"
Tiền Ngọc Thanh cố ý vẻ mặt rầu rĩ nói, "Tiên sinh không biết đó thôi, mã trường chúng muội ở quan ngoại, muốn mang ngựa vào kinh, phải có phê văn của quan gia cấp, không có phê văn thì không được mang theo nhiều—— nghìn dặm vạn dặm xa xôi, cộng thêm hao tổn dọc đường, tiêu tốn nhân lực vật lực... thực sự là có chút lợi bất cập hại."
Đây là sự thực, nàng thực ra cũng không nói quá.
Nhưng bày ra vẻ rầu rĩ, là muốn thử thăm dò vị tiên sinh này ở kinh thành có con đường nào có thể tìm được không.
Những ngày này, nàng ngoài việc nhắm chuẩn những nhi lang muốn bắt đi ra, còn đang thử thăm dò trong đám con em nhà giàu quen biết xem có con đường nào không.
Đáng tiếc những con em nàng quen biết có thể nói chuyện sâu một chút, phần lớn đều giống như Thẩm Yến Chương, ở nhà đọc sách không giỏi, thích tập võ, lại không chịu được cái khổ tập võ, làm ra một thân hoa quyền tú cước...
Tục gọi là những con em không nên thân.
Những con em này gặp phụ huynh có chút quyền thế công danh của bọn họ, từng người từng người giống như chuột gặp mèo vậy, đâu dám hỏi nhiều những chuyện này?
Huống chi là với một người bạn mới quen biết chưa bao lâu như nàng, vả lại điều kiện nàng có thể đưa ra cũng không đạt được sự hài lòng của những người đó.
"Phê văn sao?"
Phó Minh Phối nói, "Đã là như vậy, quả là có chút đáng tiếc rồi—— nhưng chuyện phê văn này ta cũng có thể giúp ngươi hỏi xem sao."
Nghe ông nói vậy, Tiền Ngọc Thanh ước chừng vị tiên sinh này e là cũng không thành, nói lời khách sáo mà thôi.
"Tiểu hữu ở đâu trong kinh đô?"
Phó Minh Phối lại nói, "Tự nhiên, nếu không tiện nói ra, thì cứ coi như ta chưa hỏi vậy."
"Hiện giờ ở nhà người thân, ăn nhờ ở đậu không tiện thông báo. Sang xuân, có lẽ phải rời kinh rồi,"
Tiền Ngọc Thanh nói, "Tiểu viện thuê mướn ở kinh đô, dù hẻo lánh nhưng giá cũng rất cao, chung quy không phải là cách ở lâu dài."
Tiền thị không thể cứ giữ nàng mãi bên cạnh, vả lại nàng cũng không thể để Tiền thị tùy ý sắp xếp một hôn sự, vì thế sau khi sang xuân, liền chuẩn bị rời đi.
Đời này của nàng, vốn cũng chẳng nghĩ tới việc gả vào nhà ai.
Thực sự không bắt được người, thì tìm người nào hợp mắt nhìn trúng, mang một cái thai về.
"Ồ?"
Phó Minh Phối ồ một tiếng, ông mỉm cười nói, "Ta có một kế, ta có một gian quán cũ, phía trước là cho A Liễu làm quán sách, phía sau nối liền một tiểu viện tử, ngươi có thể dọn vào ở, không lấy tiền của ngươi."
Mắt Tiền Ngọc Thanh sáng lên, nhưng lại có chút nghi hoặc cảnh giác: "Tiên sinh sao lại hào phóng như vậy?"
"Phó mỗ có việc cầu xin,"
Phó Minh Phối thành khẩn nói, "Về đạo nuôi ngựa, ngự ngựa, cho đến y ngựa, muốn cùng tiểu hữu đàm đạo thêm."
Ông bình sinh không có sở thích gì, gửi tình nơi sơn thủy, uống chút rượu, câu cá một lát, nấu trà một hồi... sau đó chính là có chút yêu ngựa.
Ngựa là sức chân, không có ngựa, thì rất khó thỏa sức ngoạn thưởng sơn thủy thiên hạ.
Ngựa tốt đặc biệt được ông coi trọng, ngựa tốt cũng phải được chủ nhân nuôi tốt... Ông biết một chút thuật xem tướng ngựa, nhưng những thứ còn lại thì chỉ biết sơ sơ.
Gặp được vị tiểu hữu này, ông thậm chí muốn thức đêm đàm đạo.
Chỉ là đối phương là một cô nương, rốt cuộc là không tiện mời vào nhà, liền nghĩ ra chủ ý này.
"Chuyện nhỏ thôi,"
Tiền Ngọc Thanh đại hỷ, nói xong, nàng lại liếc nhìn Thẩm Yến Liễu đang nói chuyện xong với tiểu sai bên kia, đang lạnh lùng nhìn qua, nhỏ giọng nói với Phó Minh Phối, "Hôm nay những gì muội nói với tiên sinh... tiên sinh đừng nói với vị tiểu lang quân kia, không tiện."
Phó Minh Phối hì hì cười gật đầu ứng thuận.
Đợi sau khi Tiền Ngọc Thanh đi rồi, Thẩm Yến Liễu nghi hoặc hỏi tới, Phó Minh Phối liền mỉm cười nói với cậu, là nhìn trúng ngựa của đối phương hỏi xem có bán không.
Thẩm Yến Liễu không nghĩ nhiều.
...
Thẩm Yên Kiều trên đường về phủ, bị người ta gọi dừng xe lại.
Nhìn qua cửa sổ xe kiệu, hóa ra là Nhiếp Kiêu đang cưỡi ngựa đi bên cạnh xe.
"Quả nhiên là nàng,"
Nhiếp Kiêu nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Yên Kiều qua cửa sổ xe, mắt sáng lên cười nói, "Ta cứ nhìn thấy là xe của phủ các người, lại không phải kiểu hoa lệ như xe của vị Quốc công phu nhân kia... nghĩ ước chừng là nàng, liền thử chặn lại một chút."
"Huynh về rồi sao?"
Thẩm Yên Kiều mỉm cười, qua cửa sổ xe hỏi thăm xong lại nói, "Trước Tết còn rời kinh không?"
Nàng trước đó nghe Thẩm Yến Chương nhắc tới, Nhiếp Kiêu trước đó theo một vị tướng lĩnh đi ngoại tỉnh dẹp phỉ, đây ước chừng là việc đã xong, về kinh ăn Tết.
Lại mấy tháng không gặp, Nhiếp Kiêu dường như đen hơn một chút không nói, trên đuôi mày còn thêm một vết sẹo, trực tiếp xếch vào chân tóc.
Không thể nói là hỏng dung mạo, trái lại thêm phần túc sát anh vũ.
"Mới vừa về được hai ngày,"
Nhiếp Kiêu ghì ngựa cười nói, "Không ngờ liền gặp được nàng——"
Nói đoạn qua cửa sổ xe lại bất động thanh sắc đánh giá Thẩm Yên Kiều một lượt, có chút không hài lòng nói, "Làm sao vẫn cứ gầy thế này?"
Thẩm Yên Kiều thất cười: "Cũng tạm thôi, không tính là quá gầy—— huynh cũng không béo mà."
Do nàng ngồi xe, con đường bên này cũng không tính là rộng rãi, lại gần cuối năm, trên phố người đi bộ thương nhân cực đông, không tiện ở đây lâu làm tắc nghẽn dòng xe.
Lại hàn huyên vài câu xong, Thẩm Yên Kiều liền từ biệt Nhiếp Kiêu.
Sau khi xe của nàng rời đi, Nhiếp Kiêu ghì ngựa lại nhìn theo một đoạn xong, mới thúc ngựa xoay người rời khỏi nơi này.
...
Thẩm Yên Kiều trở về phủ, đồ đạc mua hôm nay còn chưa để Thu Nguyệt bọn họ sắp xếp thỏa đáng, bên phía Tiền thị lại có người tới mời nàng qua đó.
"Mẫu thân gọi nhi nữ có chuyện gì ạ?"
Mấy ngày nay đều bận rộn, ngoài thỉnh an sáng tối ra, nàng và Tiền thị ai cũng không có thời gian trò chuyện nhiều. Lần này đột nhiên lại gọi nàng tới, Thẩm Yên Kiều đoán chừng chắc chắn lại liên quan đến vị Ngụy phu nhân kia.
"Bên kia,"
Quả nhiên, sau khi Thẩm Yên Kiều ngồi xuống, Tiền thị vẻ mặt bực bội đưa tay chỉ về phía Đông khoảnh viện, "Gây ra cho chúng ta một chuyện lớn rồi."
"Chuyện lớn ạ?"
Ánh mắt Thẩm Yên Kiều khẽ động nói, "Là chuyện tốt sao?"
Chắc chắn đối với Tiền thị không phải chuyện tốt, nếu không Tiền thị sẽ không bực bội như vậy.
"Cái con Ngụy Vũ Đồng kia,"
Tiền thị hậm hực nói, "Trèo lên cành cao rồi—— bị Ngụy phu nhân không biết tìm quan hệ của ai, đem Ngụy Vũ Đồng đó đưa tới bên cạnh Lục Vương gia rồi!"
Thẩm Yên Kiều cũng hơi ngẩn người.
Lục Vương gia, chính là người bên phía Thái tử... trong cuộc tranh đoạt ngôi vị sau này, người thắng cuộc là Nhị hoàng tử.
Đảng Thái tử, chính là không có kết cục tốt đẹp gì.
Vị Lục Vương gia đó, là đệ đệ của Thiên tử đương triều, hiện giờ vẫn tính là được Thiên tử tín nhiệm, coi như là một vị Vương gia có thực quyền.
"Con cũng kinh ngạc phải không?"
Thấy Thẩm Yên Kiều ngẩn ngơ, Tiền thị còn tưởng nàng cũng kinh ngạc việc Ngụy Vũ Đồng trèo lên cành cao, nhịn không được bực bội nói, "Muốn trèo cành cao cũng phải nhìn người chứ—— Quốc công gia đã sớm nói nhiều lần rồi, đừng có quá nhiều dính dáng đến vương thất——"
Nay người ở Anh Quốc Công phủ nàng, trèo tới bên phía Lục Vương gia, người ngoài sẽ nghĩ thế nào?
Đây chẳng phải là làm khó cho Quốc công gia vốn luôn cẩn thận dè dặt sao?
Ngụy phu nhân đó một chút cũng không thấu hiểu không nói, còn ở trước mặt Quốc công gia khoe khoang nhà ngoại bà ta thế này thế nọ... làm cho Quốc công gia tức đến mức đau đầu rồi.
"Trông đoạn thời gian này là một cô nương an an ổn ổn,"
Cơn giận của Tiền thị vẫn chưa tan, "Làm sao lại làm ra loại hành vi này."
Ngụy Vũ Đồng từ khi vào Anh Quốc Công phủ nàng, so với Ngụy Phù có chút tiểu tính mà nói, rất được mọi người đánh giá tốt, nhã nhặn yên tĩnh, ai ngờ làm việc lại ôm giữ dã tâm như vậy.
"Mẫu thân bớt giận ạ,"
Thẩm Yên Kiều vội cười nói, "Nàng ta dù sao cũng họ Ngụy, không họ Cố."
Hơn nữa nói là thân thích, thì cũng là người ngoại tộc, vả lại còn là thân thích xa như vậy, dù người ngoài có bàn tán, Anh Quốc Công phủ cũng chỉ là cái tiếng dung túng thân thích không an phận, ngoài ra còn có thể nói gì chứ?
"Con nói phải,"
Tiền thị hít sâu một hơi, hòa hoãn lại nhấp một ngụm trà nói, "Tức đến mức ta đau cả ngực, nực cười là Ngụy phu nhân kia còn gặp mặt là ở trước mặt ta khoe khoang nhà ngoại bà ta thế này thế nọ——"
Nàng trái lại chẳng quản được Ngụy Vũ Đồng trèo cành cao, nhưng nàng quan tâm đến thân thể Quốc công gia mà.
Nhưng chuyện đã đến nước này, nói gì cũng vô ích.
Tiền thị chỉ có thể sai người lặng lẽ đem chi tiết thân phận của Ngụy Vũ Đồng tung ra ngoài, kéo giãn quan hệ với bên Anh Quốc Công phủ.
Năm hết Tết đến càng lúc càng gần, ngày hai mươi ba tháng Chạp, Thái học triệt để được nghỉ. Cái triệt để này có nghĩa là, nhà ăn, quét dọn mọi hạng mục trong Thái học đều gác lại hết.
Những Thái học sinh nán lại muộn nhất, lúc này cũng phải về nhà rồi.
Cố Nam Chương từ Thái học trở về, lại chuyển mấy hòm sách vào tiểu thư phòng ở Thần Thạch viện, còn sai người đóng thêm một giá sách, nhét đầy tiểu thư phòng.
Giường sập trong tiểu thư phòng, Cố Nam Chương cũng sai người làm dài thêm.
Thẩm Yên Kiều nhìn ý tứ của hắn, những ngày Tết này, hắn chuẩn bị ở dài hạn tại tiểu thư phòng bên Thần Thạch viện này rồi.
Nhưng nàng cũng không bất ngờ, dù sao cũng là Tết, vợ chồng hai người ăn Tết mà không ở chung một viện, truyền ra ngoài có hại cho thể diện của phủ hai bên.
Chỉ cần ở trong Thần Thạch viện, quản chặt miệng hạ nhân, thì sẽ không có quá nhiều lời ra tiếng vào.
Cố Nam Chương sau khi thu dọn xong tiểu thư phòng, gọi Thẩm Yên Kiều vào.
Đây vẫn là lần đầu tiên hai người đối mặt giao lưu sau lần chia tay trước đó.
Dù trước đó đại thọ Thẩm lão phu nhân, Cố Nam Chương là cùng nàng trở về Thẩm phủ, nhưng suốt dọc đường đi về hai người đều không nói chuyện gì nhiều.
"Gọi ta có chuyện gì?"
Thẩm Yên Kiều nhìn nhìn cái giá sách mới kia nói, "Sách trên này, còn cho ta xem không?"
Cãi nhau thì cãi nhau rồi, nhưng sách thì vẫn muốn xem.
"Tùy ý,"
Cố Nam Chương nói, "Mọi thứ ở Thần Thạch viện này, chỉ cần nàng còn ở đây một ngày, thì đều tùy ý nàng lấy dùng."
Thẩm Yên Kiều mỉm cười tỏ ý nhận lấy chút hảo ý này.
"Cái này cho nàng,"
Cố Nam Chương chỉ vào một chiếc hộp nhỏ trên bàn tiểu thư phòng nói, "Lễ Tết."
Thẩm Yên Kiều thất cười: "Vợ chồng với nhau còn phải tặng lễ Tết sao? Ta cũng không có chuẩn bị."
"Nàng không cần đưa ta,"
Ước chừng là nghe thấy hai chữ "vợ chồng" bị đâm trúng tim, mí mắt Cố Nam Chương nhảy lên một cái, tiếp đó mới lặng lẽ nói, "Năm đầu tiên nàng tới chỗ ta, không có ý gì khác, tặng nàng ít đồ, coi như là lời xin lỗi cho sự đường đột đêm đó."
Nói đoạn nhìn về phía Thẩm Yên Kiều, lại chậm rãi nói, "Mấy ngày Tết này, lúc ta ở nhà, nàng... có thể nói chuyện bình thường với ta không?"
Thẩm Yên Kiều cười nói: "Tự nhiên rồi, cái này có gì mà không được chứ?"
Hai người cứ lạnh nhạt mãi cũng khó xử, đã nói rõ ràng rồi, mặt mũi nên nói gì thì nói nấy, trước mặt người ngoài nên làm gì thì làm nấy.
An ổn qua cái Tết, giữ lại thể diện cho phủ hai bên rồi tính sau.
"Vậy cái này..."
Thẩm Yên Kiều cười nói, "Chàng cũng chẳng cần tặng ta cái gì nữa, chuyện này tốt cho cả hai chúng ta, chàng không tặng đồ ta cũng vẫn ứng thuận mà."
Cố Nam Chương nhìn sâu nàng một cái, sau đó xoay người cầm lấy một cuốn sách, đầu cũng không ngoảnh lại nói: "Cho nàng thì cứ cầm lấy."
Thẩm Yên Kiều nhướng mày, ôm chiếc hộp nhỏ trở về phòng mình.
Đặt lên án nhỏ mở ra, không khỏi hơi khựng lại: Bên trong có một xấp ngân phiếu, còn có hai viên dạ minh châu to lớn.
Lông mi Thẩm Yên Kiều khẽ run, nhẹ nhàng lấy những tờ ngân phiếu đó ra đếm đếm xong, nhất thời vô cùng bất ngờ.
Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang