"Chuyện gì? Chuyện tốt hay không tốt?"
Nàng nhìn về phía Thu Vũ, tim chợt thắt lại.
"Tốt... không tốt..."
Thu Vũ bối rối nhìn cô nương nhà mình, cẩn thận nói: "Không không không... là chuyện tốt nhưng lại... nói không rõ ——"
Thẩm Yên Kiều gọi Thu Vũ vào trong phòng, lúc này mới bảo nàng kể lại chi tiết.
Hóa ra khi Thẩm Nhị phu nhân cùng mọi người từ chỗ trưởng công chúa dự tiệc trở về, đi ngang qua chùa Long An. Chùa Long An tuy không phải là quốc tự như chùa Đại Phật, nhưng cũng là một ngôi chùa nổi tiếng ở gần Kinh đô.
Đặc biệt nghe nói cầu duyên, cầu bình an rất linh nghiệm, nữ quyến Kinh đô xưa nay luôn đổ xô tới đó.
Thẩm Nhị phu nhân đại khái cảm thấy thuận đường, lại thêm có phu nhân phủ khác mời mọc, liền đưa Thẩm Yên Nhu và những người khác cùng đi chùa Long An dâng hương.
Ai ngờ xe ngựa trên đường núi đi tới chùa Long An gặp phải mấy con lợn rừng. Lợn rừng xông vào đoàn xe, làm kinh động ngựa kéo xe, ngựa kéo xe bắt đầu lao loạn trên đường.
Trớ trêu thay lại là xe của Thẩm Yên Nhu, sau khi va vào đá núi, Thẩm Yên Nhu bị hất văng ra ngoài.
An Quận vương thế tử đang cưỡi ngựa đi ngang qua, lúc Thẩm Yên Nhu ngã ra khỏi toa xe liền tung người xuống ngựa kịp thời đón lấy nàng vào lòng.
Nghe xong chuyện Thu Vũ kể, Thẩm Yên Kiều: "... Như vậy sao?"
Nàng nhìn làn khói hương lờ lững tỏa ra từ lư hương đầu thú, nhất thời ngẩn ngơ không nói nên lời: Nàng vạn lần không ngờ tới kiếp này cho dù nàng không tính kế đích tỷ rơi xuống nước, đích tỷ vẫn gặp phải chuyện ngoài ý muốn.
"Cô nương? Cô nương?"
Thu Vũ kể xong thấy Thẩm Yên Kiều im lặng, có chút thấp thỏm gọi một tiếng.
"Đại tỷ tỷ không sao chứ?"
Thẩm Yên Kiều cúi đầu vân vê chén trà ma ma vừa đưa tới, cụp mi mắt xuống che giấu cảm xúc trong mắt.
"Nghe nói Đại cô nương không có gì đáng ngại, chỉ là bị kinh hãi thôi,"
Ma ma bên cạnh cũng vội vàng bổ sung: "Lúc này viện bên đó đang bận rộn lắm... Lang trung đã xem qua rồi, thân thể chắc là không sao."
Thẩm Yên Kiều lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là... đó là trên đường tới chùa Long An, chắc hẳn cũng có không ít người qua lại... Trước bàn dân thiên hạ, chuyện này muốn giấu sợ cũng không giấu nổi.
"Người cứu là ai?"
Sợ mình nghe nhầm, Thẩm Yên Kiều lại hỏi một lần nữa.
"Nghe nói là An Quận vương thế tử,"
Thu Vũ vội nói: "Lúc này An Quận vương phủ cũng đã có người tới rồi ạ ——"
Chuyện liên quan tới danh dự của thiên kim Thẩm phủ, phía An Quận vương phủ chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
"An Quận vương thế tử..."
Thẩm Yên Kiều lẩm bẩm một câu, trong lòng lại yên tâm hơn không ít. Không phải tên công tử bột ở kiếp trước mà là An Quận vương thế tử.
An Quận vương này là vị vương gia nhàn tản trong số các quận vương bản triều, nhưng lại là một nhánh của hoàng tộc, không phải vương gia khác họ, vì vậy cho dù nhàn tản thì cũng là quyền quý hoàng thất mà không ai trong triều dám coi thường.
Vị An Quận vương thế tử đó nghe nói cũng là người anh dũng cao lớn, là nhân vật hạng nhất trong đám con em hoàng thất, cũng đã tới tuổi bàn chuyện cưới xin.
Chỉ là hai năm nay theo Đại tướng quân đi dẹp loạn ở Tây Bắc, bị thương nên ở Tây Trấn điều dưỡng, luôn không cư trú lâu dài ở Kinh đô, nên cũng tạm thời chưa bàn chuyện cưới xin. Huống hồ con em hoàng thất bàn chuyện cưới xin, sự tình phức tạp không thể nào một chốc một lát mà định xong được.
"Lão nô nói câu không phải phép,"
Ma ma ở bên cạnh nhìn sắc mặt Thẩm Yên Kiều, mỉm cười thử thăm dò: "Nói về tôn quý thì so với Anh Quốc Công phủ bên kia tự nhiên là tốt hơn nhiều rồi."
Phía Anh Quốc Công phủ bên kia Anh Quốc Công phu nhân là kế phu nhân, Cố Nam Chương nuôi dưới danh nghĩa bà ta vốn dĩ chỉ là thứ tử, còn An Quận vương thế tử mới là thế tử danh chính ngôn thuận.
Và An Quận vương thế tử cho dù dung mạo không bằng Cố Nam Chương, nhưng nam tử mà... dung mạo đẹp đẽ không phải là quá quan trọng.
Thẩm Yên Kiều cũng hiểu rõ những điều này, đêm nằm trên sập lại trằn trọc khó ngủ: Lần này nàng không lo lắng cho đích tỷ nữa, nàng lo lắng cho chính mình.
Chỉ sợ với tâm tư của vị kế phu nhân Anh Quốc Công ở kiếp trước, phía đích tỷ không thành, vị kế phu nhân này sẽ lại đánh chủ ý lên người nàng.
Vốn tưởng kiếp này sẽ không có chút dính dáng gì tới Cố Nam Chương nữa, nhìn tình hình này thật khiến người ta có chút phiền lòng.
...
Chuyện này diễn biến rất nhanh, cũng chỉ trong mấy ngày này, hôn sự của An Quận vương thế tử và đích nữ Thẩm phủ Thẩm Yên Nhu đã được định đoạt.
Không ngoài dự đoán của mọi người, phía An Quận vương phủ vô cùng hài lòng với Thẩm Yên Nhu, còn phía Thẩm phủ tự nhiên cũng không có ý kiến gì. Huống hồ chuyện đã xảy ra rồi, có một kết quả như vậy đối với cả hai bên đều là sự sắp xếp tốt nhất.
Ngay cả chỗ Tông Chính của hoàng tộc cũng vì mối nhân duyên bất ngờ này mà mở rộng cửa tiện lợi, một loạt các lễ trình rất nhanh đều đã làm xong xuôi.
Lúc này trong ngoài Thẩm phủ, cũng như trong ngoài An Quận vương phủ đều tràn ngập không khí vui mừng.
Thẩm Yên Kiều thậm chí còn nhìn thấy nụ cười đã lâu không thấy trên khuôn mặt vốn luôn nghiêm khắc của phụ thân, rõ ràng cũng vẫn hài lòng với cuộc hôn nhân này.
Về phía Anh Quốc Công phủ cũng biết chuyện xảy ra ngoài ý muốn.
Huống hồ phía Anh Quốc Công phủ quy trình chính thức bàn chuyện cưới xin vẫn chưa đi tới, nạp thái, vấn danh đều chưa từng có, tuy rằng mất đi cuộc liên hôn tâm đắc nhưng phủ thượng cũng không mất thể diện, chẳng qua Anh Quốc Công phu nhân chép miệng thở dài nuối tiếc mà thôi.
Mất đi đích nữ Thẩm phủ, kế phu nhân Anh Quốc Công thở dài than vãn hai ngày sau rốt cuộc vẫn muốn kết thân với Thẩm phủ.
Kết thân với Thẩm phủ không chỉ có lợi cho Anh Quốc Công phủ, mà nhà mẹ đẻ bà vốn xuất thân hoàng thương, vì thiếu đi vài phần khí chất văn nhân thanh quý nên ở Kinh đô cũng bị một số quyền quý coi thường. Nếu kết thân với gia đình thư hương thanh quý như Thẩm phủ thì ngay cả bà cũng có thể diện.
Lần trước gặp Thẩm Yên Kiều, bà cảm thấy thứ nữ này hành sự có chút gai góc, đích nữ Thẩm Yên Nhu kia tốt hơn. Nhưng đích nữ kia chẳng phải không thành rồi sao?
Thứ nữ này bà bấm bụng cũng nhận, gai góc thì gai góc, cùng lắm đợi gả vào đây rồi bà sẽ dạy bảo cho tốt.
Nghĩ như vậy, kế phu nhân Anh Quốc Công rốt cuộc không màng tới những lời Cố Nam Chương riêng tư nói với bà là không muốn kết thân với Thẩm phủ, vẫn lại âm thầm đưa tin tới Thẩm phủ.
Thẩm phủ sau khi nhận được tin, Thẩm lão phu nhân đích thân sai người gọi Thẩm Yên Kiều tới bên cạnh mình.
Thẩm Yên Kiều sau khi nhận được tin ở Mặc Trúc viện, chỉ đành mang theo một bụng rắc rối, vẻ mặt cạn lời đi tới chỗ lão phu nhân.
Thẩm Yên Kiều hành lễ xong, được Thẩm lão phu nhân nắm tay kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình.
"Tổ mẫu gọi con có chuyện gì ạ?"
Thẩm Yên Kiều khẽ hỏi.
"Tam nha đầu à,"
Thẩm lão phu nhân mỉm cười nói: "Phúc khí của con tới rồi."
Nếu Thẩm Yên Kiều có thể gả vào Anh Quốc Công phủ, Thẩm Yên Nhu gả vào An Quận vương phủ, đối với Thẩm phủ mà nói chẳng phải là song hỷ lâm môn sao?
Vốn dĩ hôn sự của con cái là mệnh cha mẹ lời người mai mối, nhưng Thẩm gia họ tuy là cửa nhà thư hương nhưng sẽ không bán con gái để cầu lợi ích. Những nhà quyền quý thực sự thương con gái thì nhà ai lại thực sự để con cái mù quáng kết hôn chứ?
Phải xem gia thế lợi ích, cũng phải xem duyên phận của con cái. Nếu không cả đời làm đôi oán ngẫu, sống thê thê thảm thảm thì đó không phải là thực sự thương con rồi.
Nhưng nghĩ lại lần này Tam nha đầu chắc là hài lòng.
Nghĩ như vậy, Thẩm lão phu nhân mỉm cười khẽ khàng lấp liếm nói qua ý tứ của Anh Quốc Công phủ, sau đó cười híp mắt nhìn Thẩm Yên Kiều.
Thẩm Yên Kiều: "..."
Nàng cúi đầu không lên tiếng, tiếp đó những giọt nước mắt liền rơi xuống, chút kịch này nàng vẫn có thể diễn được ngay.
"Làm sao vậy?"
Thẩm lão phu nhân sau khi kinh ngạc liền vội nói: "Con thế mà không bằng lòng?"
Thẩm Yên Kiều vẫn cúi đầu khóc không thành tiếng.
Thẩm lão phu nhân vạn phần không hiểu: "Gia thế như vậy, nhân phẩm như vậy, dung mạo như vậy... con đều không nhìn trúng sao?"
Nếu ngay cả Cố Nam Chương cũng không nhìn trúng thì cả Kinh thành này còn người đàn ông nào có thể lọt vào mắt Tam nha đầu chứ?
"Phải rồi,"
Thẩm lão phu nhân nhìn Thẩm Yên Kiều vẫn cúi đầu khóc không thành tiếng, ban đầu nhíu mày ngẩn ra một lát, tiếp đó nghĩ tới điều gì, vẻ mặt như đã hiểu rõ liền mỉm cười tựa vào gối: "Ta sao lại quên mất, con từ nhỏ đã thân thiết với Vân Sơn biểu đệ của con, lúc đó ta còn tưởng là trẻ con chơi đùa ——"
Thẩm Yên Kiều: "..."
Nàng nhất thời ngây người, Vân Sơn biểu đệ... lúc này mới sực nhớ ra, vị Vân Sơn biểu đệ đó là con trai của Thẩm Ninh, người con gái duy nhất của Thẩm lão phu nhân, Phó Vân Sơn.
Phó Vân Sơn này lúc nhỏ thường tới Thẩm phủ chơi, từ nhỏ các chị em đều ở cùng nhau, sau này Phó gia nhậm chức ở ngoài, đi tới Giang Nam, hơn nữa cũng lớn hơn mấy tuổi, gặp mặt cũng ít đi nhiều.
Nàng và Vân Sơn biểu đệ thân thiết...
Rõ ràng là vì Phó Vân Sơn đó quá khờ, nàng thân thiết với Phó Vân Sơn là vì lần nào cũng có thể từ tay Phó Vân Sơn tính kế được một ít đồ tốt. Đứa trẻ ngốc đó thuộc loại bị nàng bán đi rồi còn giúp nàng đếm tiền đấy.
Đề xuất Xuyên Không: Trở Về Ngày Đói Kém Trong Mạt Thế, Mỹ Nhân Mang Không Gian Siêu Thị, Một Đường Thẳng Tiến!