Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 202: Dịch cửa sổ cũng phải leo giường

Chương 202: Dẫu trèo cửa sổ, cũng phải lên giường

Tiêu Tẫn tựa hồ như kẹo mạch nha vô sỉ, rõ ràng Vân Đường đi đâu, y liền theo đó.

Vợ xướng chồng tùy!

Còn về vết tát nhàn nhạt trên má, Tiêu Tẫn lại xem như huân chương, nghênh ngang giữa chợ mà chẳng chút thẹn thùng.

Vân Đường vốn trọng thể diện, đành phải quay về Nhiếp Chính Vương phủ.

Tiêu Vân Đạm, Tiểu Nguyệt Nha cùng Tiêu Thiên Thần, Tiêu Tẫn vung tay áo, bá đạo quyết định cho ba đứa trẻ đều ở lại Vân trạch, đêm nay chẳng cần về nhà!

Thế nhưng...

Tiêu Tẫn vẫn khiến Vân Đường nổi giận.

Cửa phòng đóng chặt, bên trong đã cài then.

Tiêu Tẫn thừa sức một quyền phá nát chốt gỗ, dễ dàng đường hoàng bước vào.

Song... y nào dám.

Tiêu Tẫn khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho tất cả người ngoài cửa lui xuống. Đoạn, y cúi đầu, khẽ gõ cửa gọi: “Tiểu Ngọc Nhi, ta biết lỗi rồi.”

Vân Đường sau khi tắm gội, ngồi trước gương trang điểm, đang thoa loại cao dưỡng da tuyết cơ thơm ngát.

Nghe vậy, nàng nhướng mày hừ một tiếng, giọng điệu vừa giận vừa hờn: “Sai ở đâu?”

Tiêu Tẫn suy nghĩ một lát: “Bổn vương không nên dung túng Thẩm Thư loan tin đồn.”

Tiêu Tẫn gật đầu, dứt khoát, uy nghiêm nói: “Thẩm Thư có tội! Bổn vương nhất định sẽ trọng phạt hắn!”

Thật là không biết liêm sỉ ư?

Ôi, Tiêu Tẫn quả là kẻ biến thái, vô sỉ!

Vân Đường bực bội, cách một cánh cửa mà trừng mắt nhìn y: “Tiêu Tẫn, đừng hòng đổ tội cho Thẩm đại nhân! Không có lệnh của ngươi, hắn dám loan tin đồn ư?”

“Tiểu Ngọc Nhi dạy dỗ phải lắm!”

Tiêu Tẫn hạ giọng, thuận theo nàng mà nhận lỗi: “Là ta không nên để Thẩm Thư loan tin đồn.”

“Ta biết lỗi rồi, sẽ không có lần sau! Nàng có thể cho ta vào cửa được không?”

Vân Đường thoa xong hương thơm, lại bắt đầu chải tóc.

Nàng ngắm nhìn mình trong gương, làn da băng cơ ngọc cốt bị hơi nóng khi tắm gội hun cho hồng hào, tựa như quả đào chín mọng, toát lên vẻ ngọt ngào, kiều mị mê hoặc lòng người.

Tuyệt đối không thể để Tiêu Tẫn vào!

Vân Đường khẽ chạm vào môi mình, hồi tưởng lại sự mãnh liệt khi Tiêu Tẫn hôn nàng, tim đập càng lúc càng nhanh.

Đã sai thì phải chịu phạt!

Để y vào, chẳng khác nào ban thưởng cho y!

Vân Đường đã hạ quyết tâm, hướng ra ngoài cửa lạnh lùng kiên quyết hô: “Ta muốn ngủ rồi! Không được làm phiền ta nữa!”

“Tiểu Ngọc Nhi, ta phải làm sao đây? Nàng mở cửa đi!”

“Không mở! Vương phủ lớn thế này, ngươi muốn ngủ đâu thì ngủ đó đi!”

Vân Đường lên giường, không kìm được mà lăn mấy vòng, thật lớn! Thật êm ái!

Thật dễ chịu!

Vân Đường ôm gối mềm, tai khẽ động, rồi quay đầu nhìn mấy lượt, ngoài cửa chẳng còn động tĩnh gì.

Tiêu Tẫn nghe lời mà đi rồi ư?

Hàng mi cong dày của Vân Đường khẽ chớp, nàng mím chặt môi, rồi nằm vào trong chăn.

“Chỉ một đêm thôi mà…”

Vân Đường tự nhủ, khẽ lẩm bẩm: “Sẽ không sao đâu…”

Nàng dụi dụi vào chiếc gối mềm trong lòng, dần dần, chìm vào giấc mộng.

Chẳng mấy chốc.

“Cạch” một tiếng, cửa sổ phía sau khẽ động, Tiêu Tẫn cẩn thận đẩy cửa sổ, một thân ảnh nhanh nhẹn lật mình, đáp đất không tiếng động.

Y liếc nhìn giường, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ y phục.

Trên người y vẫn còn vương hơi nước sau khi tắm gội, tóc mai nhỏ giọt nước, từng bước chân nhẹ nhàng mà vững chãi, tựa mãnh hổ tiến đến bên giường.

Đôi mày kiếm lạnh lùng, ánh mắt sắc bén giờ đây trở nên u tối si mê, nóng bỏng và thâm trầm nhìn chằm chằm Vân Đường.

Dù nhìn thế nào, cũng chẳng thấy chán.

Thích đến mức, muốn nuốt chửng!

Tiêu Tẫn nâng tay, khẽ cong ngón tay, dịu dàng cẩn trọng vuốt ve gương mặt say ngủ của Vân Đường, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đỏ mọng ướt át của nàng, khẽ vuốt ve, xoa nắn.

“Ưm.”

Vân Đường cảm thấy không thoải mái, đôi môi khẽ hé, bất ngờ khiến ngón tay Tiêu Tẫn tiến thêm một tấc, chạm vào đầu lưỡi mềm mại.

“Phì phì phì—” Vân Đường nhíu mày nhổ ngón tay y ra, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ ghét bỏ mà trở mình ngủ tiếp.

Tiêu Tẫn nhướng mày.

Y nhìn lướt qua vẻ sáng bóng ướt át trên ngón tay, rồi một tay chống vào thành giường, lật mình vào trong chăn.

Y nâng tay dùng khéo léo rút chiếc gối mềm trong lòng Vân Đường ra, rồi thừa lúc nàng chưa kịp phản ứng, liền nằm xuống, thay thế vào chỗ đó!

Vân Đường cảm thấy là lạ.

Chiếc gối mềm trong lòng sao lại thay đổi?

Vừa mềm vừa dai, sờ vào lại đầy đàn hồi, véo một cái liền trở nên cứng rắn nóng bỏng…

Lại còn!

Nàng chẳng phải đang ngủ trong phòng ư! Sao lại cảm thấy có chim non đang khẽ mổ nàng!

Sao mà tránh không khỏi!

Dần dần, lại biến thành chó, vừa liếm vừa gặm~

Vân Đường tỉnh giấc, mắt còn ngái ngủ, nàng nâng tay đẩy đẩy cái đầu đang vùi vào cổ ngọc của mình: “Ưm… ngươi vào bằng cách nào? Ta đâu có cho ngươi vào cửa!”

Tiêu Tẫn lý lẽ hùng hồn: “Bổn vương đâu có đi cửa.”

Khóe môi Vân Đường khẽ giật.

Đường đường là Nhiếp Chính Vương, lại trèo cửa sổ, bò lên giường, còn có lý lẽ ư?

“Tiểu Ngọc Nhi, đừng đuổi ta đi.”

Tiêu Tẫn thậm chí còn làm nũng, ôm Vân Đường giả vờ đáng thương: “Bổn vương độc thủ không phòng, lạnh đến nỗi không ngủ được~”

Khóe môi đang giật giật của Vân Đường, bỗng chốc cong lên, không sao nén lại được.

Nàng vốn mềm lòng chứ không chịu cứng rắn.

Thế nên dù biết rõ Tiêu Tẫn đang giả vờ, nàng vẫn bị chiêu này mê hoặc.

Tuy nhiên!

Vân Đường cố ý hừ lạnh một tiếng: “Ngươi là đến để ngủ ư? Động tay động chân, thật không đoan chính!”

“Chuyện này không thể trách ta, Tiểu Ngọc Nhi nàng thơm quá~ muốn hôn~”

Môi Tiêu Tẫn lại áp xuống…

Vân Đường mặt đỏ tai hồng, vừa thẹn vừa giận mà đá y một cước: “Nếu còn không đoan chính, thì cút ra ngoài mà ngủ!”

Tiêu Tẫn lập tức im bặt.

Nhưng y vẫn không từ bỏ ý đồ, khẽ móc vào lòng bàn tay Vân Đường, vừa dỗ dành vừa tủi thân: “Thật sự chỉ có thể đắp chăn ngủ chay thôi sao?”

Vân Đường gật đầu: “Đúng! Không sai!”

Tiêu Tẫn thở dài một tiếng, ủy khuất cầu toàn hỏi: “Vậy ta có thể ôm nàng ngủ không?”

“Ừm.” Vân Đường đồng ý.

Tiêu Tẫn ôm lấy nàng, tiếp tục hỏi: “Ta có thể hôn nàng không?”

“…Không được.”

Một lát sau, Tiêu Tẫn khẽ hỏi: “Bây giờ có thể hôn được chưa?”

“…”

“Tiểu Ngọc Nhi, bổn vương muốn…”

Vân Đường hết cả kiên nhẫn.

Nàng muốn đại nghịch bất đạo, mà đánh giá Tiêu Tẫn một câu: “Đúng là nam yêu tinh chuyên hành hạ người!”

Thật muốn cho thiên hạ đều được thấy, vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã, tâm ngoan thủ lạt trong mắt họ.

Trên giường lại vô sỉ đến nhường nào!

Liệt nữ cũng sợ kẻ si tình dai dẳng.

Cơn buồn ngủ của Vân Đường đã qua, nàng cũng chẳng cần lên triều sớm, muốn ngủ bao lâu thì ngủ bấy lâu.

“Không được hôn.”

Vân Đường hai tay đẩy Tiêu Tẫn ra, rồi lật mình ngồi dậy, đôi mắt hạnh sáng long lanh ẩn chứa vẻ tinh nghịch, khóe môi cong lên nở nụ cười kiều mị vô song.

“Không cho ta ngủ, vậy thì đừng ai ngủ nữa!”

Vân Đường nâng tay đặt lên ngực Tiêu Tẫn, từng chút một, từ từ dùng sức đẩy y ngã xuống…

Ánh mắt Tiêu Tẫn nóng bỏng phát sáng, nhìn thẳng, tham lam và rực lửa mà nhìn chằm chằm nàng.

“Tiểu Ngọc Nhi…” Tiêu Tẫn khàn giọng gọi tên nàng.

Giọng điệu toát lên vẻ khát cầu, và thèm muốn.

Vân Đường hừ một tiếng, gương mặt ửng hồng kiều mị, từ từ ngồi xuống…

Một giấc tỉnh dậy, trời đã về chiều.

Vân Đường vừa mở mắt, lười biếng vươn vai. Thanh Lan và Tiểu Bính vẫn luôn túc trực bên giường, thấy vậy liền lập tức mang nước đến hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục.

Đơn giản uống một bát cháo yến sào lót dạ, Vân Đường đi đến trước gương trang điểm ngồi xuống: “Cứ chải đại một kiểu tóc đi.”

“Vâng, Vương phi.” Thanh Lan mỉm cười, cầm lược chải tóc cho nàng.

Vân Đường toàn thân toát lên vẻ kiều mị, mềm mại vô cốt, một tay chống cằm, tay kia cầm một chiếc ngọc bộ dao khẽ lắc.

Nàng lười biếng hỏi: “Đạm Nhi và Bảo Bối đã về chưa?”

“Bẩm Vương phi, Vương gia nói Vân Lão Thái Gia và Lão phu nhân yêu quý ngoại trọng tôn, nên để Tiểu Thế Tử và Tiểu Quận Chúa ở lại thêm vài ngày, để tiện bề hiếu thuận.”

Vân Đường lườm một cái thật đẹp, những hạt tính toán của Tiêu Tẫn đã nhảy cả lên mặt nàng rồi.

“Vương gia đã về chưa?”

“Vẫn chưa. Hôm nay trong cung xảy ra chuyện, Vương gia nhất thời không thể thoát thân.”

Vân Đường lập tức nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Đề xuất Hiện Đại: Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện