“…”Sở Miên sững lại, theo bản năng muốn vùng ra, nhưng vừa nghĩ đến vết thương sau lưng anh lại thôi.Anh dùng sức ấn cô, làm loạn trên môi cô, giống như mang theo lửa mà hôn, đốt đến mức cả người cô có chút tê dại.Cô đứng bên giường, cúi người nằm bò trên người anh, năm ngón tay không tự chủ được lún sâu vào lớp chăn da thật cực mềm.Cô nhìn anh không tán đồng, trong mắt...
Đề xuất Cổ Đại:
Ta Giả Chết Rời Đi, Kẻ Ta Từng Chinh Phục Hóa Điên Cuồng