Lệ Kình Thương lúc này chính là một lão gia của một siêu tập đoàn tài phiệt đã nghỉ hưu, khắp người toát lên vẻ cao quý lại xen lẫn chút thong dong, nụ cười vô cùng dịu dàng.
Sở Miên đứng trong đám khách khứa bên dưới, ánh mắt rơi trên người Hạ Nhã.
Đây là lần đầu tiên cô gặp vị phu nhân Lệ gia này, dù đã đến tuổi trung niên nhưng vẫn giữ được vóc dáng thon thả, ngũ quan dưới lớp trang điểm che đậy không thấy một nếp nhăn, khí chất ôn nhu như nước.
Một người trông có vẻ cực kỳ hiền hòa như vậy lại lên giường với chồng của bạn thân ngay trong đêm bạn thân sinh nở.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
"Chào mừng các vị quý khách, thật là rồng đến nhà tôm..."
Lệ Kình Thương cầm lấy micro cất tiếng nói, giọng nói đầy nội lực.
Sở Miên nhìn hai vị nhân vật chính ở trên, không vỗ tay theo mọi người, chỉ lạnh lùng quan sát.
Cô không phải là người có quá nhiều lòng đồng cảm, nhưng nhìn hai người ân ái trên kia, lại nghĩ đến người mẹ và chị gái đã khuất của Lệ Thiên Khuyết, cô không muốn vỗ tay.
"Hương Lạt, xin cậu hãy tin tớ, tớ thật lòng muốn kết giao người bạn như cậu, sau khi yến tiệc kết thúc tớ dù có phải cầu xin những tiền bối đó, cũng sẽ cầu xin cho bằng được để cậu vào Anh Tài Hội."
Hạ Thịnh Ly đứng bên cạnh cô, vẻ mặt nghiêm túc nói, đôi tay vỗ theo mọi người hai cái.
"Cậu có thật lòng với tôi hay không thì tôi không biết, nhưng cậu muốn mượn tôi để kéo gần quan hệ với Lệ Thiên Khuyết, chắc là khá thật lòng đấy."
Sở Miên châm chọc nói.
Tiếng của họ rất nhỏ giữa bài diễn văn vang trời của Lệ Kình Thương.
Nghe vậy, sắc mặt Hạ Thịnh Ly trắng bệch, một lúc lâu sau mới nói: "Được rồi, tớ thừa nhận, hôm nay tớ mời cậu một phần là để giới thiệu các tiền bối cho cậu, một phần cũng là có chút tư tâm."
"……"
"Tớ nghĩ cậu đến rồi, biết đâu anh hai cũng sẽ đến, cha thấy anh hai xuất hiện ở buổi tiệc nhất định sẽ rất vui, nói không chừng sẽ tiêu tan sát ý, cha con hai người có thể băng giải hiềm khích."
Hạ Thịnh Ly nói.
Đúng là vì Lệ gia mà lo lắng đến nát lòng.
"Vậy thì thật xin lỗi, bàn tính của cậu trật lất rồi." Sở Miên lấy điện thoại ra quơ quơ trước mặt cô ta, nhạt nhẽo nói: "Lệ Thiên Khuyết sẽ không đến đâu."
Trên màn hình chính là tin nhắn Sở Miên gửi cho Lệ Thiên Khuyết.
Bảo Lệ Thiên Khuyết đừng tin Hạ Thịnh Ly.
Mà bên trên còn có câu trả lời của Lệ Thiên Khuyết ——
【Lệ Thiên Khuyết: Tôi vốn dĩ đã không định đến, em có bị bắt nạt hay không thì liên quan quái gì đến tôi.】
Hạ Thịnh Ly lập tức sững sờ, nhìn tin nhắn bên trên có chút ngỡ ngàng: "Anh hai tớ bình thường vẫn cư xử với cậu như vậy sao?"
Trông có vẻ rất hung dữ.
Chẳng ngọt ngào chút nào.
"Đúng vậy, Lệ Thiên Khuyết căn bản không quan tâm đến tôi, cho nên Lệ gia các người đừng có đem tôi ra làm bia đỡ đạn nữa, bảo tôi giết người cũng được, bảo tôi giúp các người hàn gắn quan hệ cũng được, tôi đều không làm."
Sở Miên giọng điệu tùy ý nói.
Cô phiền Hạ Thịnh Ly cứ bám lấy cô như cái đuôi, nếu làm vậy có thể khiến Lệ gia từ bỏ ý định lợi dụng cô, cô có thể kể thêm về vẻ đáng ghét của Lệ Thiên Khuyết khi gọi cô là đồ chó con.
"……"
Hạ Thịnh Ly nhìn mà không nói nên lời, nhìn tin nhắn đó lòng có chút phức tạp.
Chẳng lẽ, quan hệ giữa Sở Miên và anh hai thật sự không tốt đến thế?
"Cho nên, cậu cũng không cần nhọc lòng sắp xếp cho tôi vào Anh Tài Hội nữa, sau này đường ai nấy đi, đến trường thì coi như không quen biết, đừng đến làm phiền tôi nữa."
Mục đích Sở Miên đến buổi tiệc này đã đạt được, nói xong những lời này liền xoay người rời đi.
Khách khứa trong buổi tiệc rất đông, Sở Miên gạt người bên cạnh đi ra ngoài, chưa đi được hai bước, liền nghe thấy tiếng ai đó kích động truyền đến ——
"Lệ tổng đến rồi! Lệ tổng đến rồi!"
Lệ tổng, đại diện cho Lệ Thiên Khuyết.
Lệ Kình Thương đã hết thời rồi, cùng lắm chỉ được tôn xưng một tiếng Lệ tiên sinh.
Tiếng nói vừa dứt, tất cả mọi người đều xôn xao, không còn ai nghe Lệ Kình Thương nói chuyện nữa, ai nấy đều xì xào bàn tán điều gì đó.
"Cha con nhà họ Lệ chẳng phải từ trước đến nay không hòa thuận sao? Lệ tổng lại đến dự buổi tiệc này ư?"
"Chẳng lẽ quan hệ cha con đã dịu đi?"
"Xem ra hôm nay chúng ta đến đây vẫn là đúng đắn, nếu nhận lời mà không đến, e rằng sau này sẽ bị liệt vào danh sách đen của Lệ gia mất."
Danh sách đen của Lệ Thiên Khuyết thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Vợ chồng Lệ Kình Thương đứng trên cao đều giật mình, không ngờ Lệ Thiên Khuyết sẽ đến buổi tiệc tối nay, không khỏi nhìn ra phía cửa.
Hạ Nhã lập tức mỉm cười ôn hòa: "Thịnh Ly nói, con bé sẽ nghĩ cách để Thiên Khuyết đến dự tiệc tối nay, không ngờ con bé thật sự làm được, nếu Thiên Khuyết đã chịu nể mặt này, vậy thì hai cha con hôm nay nhất định phải trao đổi cho tốt, ông cũng đừng có giương cung bạt kiếm như thế."
Nghe vậy, Lệ Kình Thương hừ lạnh một tiếng: "Chỉ có bà và Thịnh Ly là ngây thơ, nó Lệ Thiên Khuyết không đập nát cái buổi tiệc này đã là may lắm rồi."
Đứa con trai này của ông ta, tàn nhẫn vượt xa ông ta, chuyện gì mà nó chẳng dám làm.
"……"
Hạ Thịnh Ly đứng giữa đám khách khứa đang xôn xao, cũng nhìn ra phía cửa, lòng cảm thấy kỳ lạ.
Cô ta vừa mới chấp nhận lời giải thích của Sở Miên, cho rằng Lệ Thiên Khuyết không quan tâm Sở Miên, sẽ không đến.
Nhưng giây tiếp theo, Lệ Thiên Khuyết đã tới.
"……"
Sở Miên cũng vô cùng ngỡ ngàng, anh chẳng phải nói không đến sao?
Chuyện này là thế nào?
Cô ngước mắt nhìn lên.
Dưới ánh đèn rực rỡ xa hoa, hai hàng vệ sĩ mặc vest chỉnh tề, mặt không cảm xúc từ bên ngoài đi vào, đẩy những vị khách đang chen chúc ở cửa sang hai bên, chừa ra một lối đi rộng rãi.
Các vệ sĩ đứng thẳng tắp, bên hông mỗi người đều giắt một khẩu súng ngắn.
Các vị khách khi vào đều đã qua cửa an ninh, súng, dao các loại đều không được mang vào.
Thế nên nhìn thấy súng bên hông họ, không ít người đều hít một hơi khí lạnh.
Dàn nhạc tại hiện trường không biết chuyện vẫn đang say sưa biểu diễn, giai điệu thăng trầm, lãng mạn mà chấn động.
Dẫm lên nền nhạc như vậy, một đôi giày da mũi nhọn màu đen bóng loáng xuất hiện trong tầm mắt mọi người, chỉ thấy Lệ Thiên Khuyết thong dong bước vào từ bên ngoài.
Anh là người đàn ông duy nhất Sở Miên từng thấy mà chỉ cần xuất hiện một cái là có thể thu hút mọi ánh nhìn.
Đôi chân anh dài và thẳng, bước đi lười biếng, trên người mặc một chiếc sơ mi màu mực, khoác bên ngoài chiếc áo măng tô mỏng cùng màu không quá trang trọng.
Lệ Thiên Khuyết cứ thế bước vào, trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan sâu hoắm và sắc sảo như được chạm khắc tinh xảo.
Dưới ánh sáng rực rỡ như ban ngày cũng không tìm ra một chút tì vết nào, đặc biệt là đôi mắt dưới đôi mày lạnh lùng càng thêm thâm sâu khó lường, như ẩn chứa hàng vạn mưu mô cuồn cuộn, khiến người ta không dám tiến lên đối thị.
Âm nhạc đột nhiên dừng lại.
Cả đại sảnh rộng lớn quá mức im phăng phắc, làm nổi bật tiếng giày da của anh nện trên mặt đất nghe thật trống trải, truyền xa đến tai mỗi người.
Rõ ràng ánh đèn rất sáng, nhưng anh cứ thế từng bước đi vào, lại giống như đang đi trong chốn u tịch sâu thẳm của rừng già, khắp người đầy sương lạnh cô độc.
Vừa ngước mắt, sát phạt vạn thiên.
Không ít người đều kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh, nín thở chờ đợi.
"Anh ấy chính là Lệ Thiên Khuyết, anh ấy còn đẹp trai hơn cả trong tin tức."
Tiền Nam Nam đứng cùng nhóm nữ sinh, đã hoàn toàn mất phương hướng, ai nấy đều ngây người nhìn người đàn ông bước vào, những người khác đều trở thành phông nền đen trắng.
"Tớ thấy hơi khó thở."
Một nữ sinh yếu ớt nói.
Tại sao anh ấy chỉ bước vào thôi mà hơi thở của mình dường như đã bị cướp mất hết rồi?
Đề xuất Hiện Đại: Đoàn Sủng Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Môn