Nhiếp Đằng đứng trước ngựa, dõi theo Phượng Cửu đang ngự trên lưng ngựa, ánh mắt lướt qua tiểu hài nhi trước người nàng, thần sắc khẽ động. "Chuyện đó can hệ gì đến ngươi?" Phượng Cửu nhìn hắn, giọng lạnh băng đáp: "Tránh ra."
"Ngươi muốn đi đâu? Ta đưa ngươi đi." Hắn nói, thanh âm cứng nhắc căng thẳng. "Cảm ơn, không dám phiền đại giá." Vừa dứt lời, nàng kéo cương ngựa, kẹp bụng ngựa, vượt qua hắn mà đi.
Nhìn theo bóng dáng dần khuất xa, hắn đứng bất động, cứ thế lặng lẽ dõi theo, cho đến khi thân ảnh ấy biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới thu hồi ánh nhìn. "Chủ tử, có cần chúng ta bắt nàng về không?" Một hắc y nhân đột ngột xuất hiện bên cạnh, vừa thốt lời đã bị Nhiếp Đằng liếc ngang. Gã hắc y nhân giật mình, vội cúi đầu lùi lại, không dám đối diện ánh mắt hắn. Đang lui bước, khóe mắt chợt thoáng thấy hắn ngự kiếm mà đi, xa xa theo sau Phượng Cửu. Thấy vậy, gã giật mình, song cũng chỉ đành đuổi theo.
Và trên Chủ Phong của học viện, một thân ảnh trắng muốt đứng xa xa dõi theo bóng hồng y cưỡi bạch mã dần khuất.
Về phần Âu Dương Tu, vì một trận chiến chưa chạm đến góc áo Phượng Cửu đã bại, còn phải nhận nàng làm sư phụ, điều này khiến hắn vô cùng uất hận, càng kích phát ý chí tu luyện. Vốn định trở về, song sự thảm bại này khiến hắn chuyên tâm vào tu luyện, không còn quay về nữa.
"Các ngươi nói hắn đây là muốn làm gì? Theo chúng ta suốt đường." Lão Bạch dậm móng bước tới, quay đầu liếc nhìn Nhiếp Đằng đang xa xa theo sau, vô cùng khó hiểu. Tâm tư nhân loại thật khó lường, Nhiếp Đằng thân là Thái tử Thanh Đằng, lần trước còn muốn cưỡng ép cưới chủ nhân nó làm trắc phi! Cảnh tượng ấy máu tươi vương vãi, không ngờ giờ lại âm hồn bất tán theo sau chủ tử, thật không biết muốn làm gì.
"Ngươi cứ đi đường ngươi, đừng quản chuyện khác." Phượng Cửu nói, đưa tay sờ soạng, lấy từ không gian ra một trái cây đưa cho tiểu Diêm Vương bên cạnh: "Cho ngươi ăn."
Tiểu gia hỏa nhắm mắt tựa vào lòng nàng, không thèm nhìn lấy một cái đã nói: "Không ăn."
"Ngươi cái tiểu thí hài này, miệng còn kén chọn." Nàng cũng chẳng bận tâm, hắn không ăn thì nàng tự ăn. Nhưng chợt thấy, tiểu gia hỏa đang tựa trong lòng nàng không lúc nào yên, khi thì ngoẹo đầu, khi thì cựa quậy thân mình, hoặc lại điều chỉnh tư thế ngồi.
"Sao vậy? Ngồi không thoải mái à?" Nàng vừa ăn trái cây vừa hỏi, một tay ôm ngang eo hắn phòng ngừa hắn ngã khỏi ngựa.
"Ngươi sao cứ khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt?" Hắn đột nhiên mở mắt hỏi, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo lúc này đều là vẻ phiền não không thể che giấu.
"A?" Phượng Cửu ngơ ngác: "Trêu hoa ghẹo nguyệt? Ta đâu có!" Nàng nào có cái nhàn hạ công phu đó.
"Không có? Cái tên này sao lại theo tới? Còn cái tên tiểu bạch kiểm kia là chuyện gì xảy ra? Ta thấy hắn nhìn ánh mắt của ngươi đều không thích hợp." Hắn như một hũ giấm đổ tràn, níu lấy một điểm là không buông. Chỉ là, nếu hắn là dáng vẻ nam tử trưởng thành thì tốt, đằng này lại là bộ dạng nhóc tỳ, lời này nghe vào lại nhìn thần sắc trên mặt hắn, cũng khiến người ta không nhịn được bật cười.
"Ngươi quản nhiều chuyện thật đấy! Nói cho ta, ngươi thật sự chỉ có ba bốn tuổi?" Nàng đầy mắt hoài nghi, cảm thấy đứa trẻ ba bốn tuổi cho dù tinh ranh hơn, cũng không thể tinh quái đến mức này được chứ?
"Những kẻ kia nhìn rất chướng mắt." Hắn nhíu đôi lông mày tuyệt đẹp, bĩu môi nhỏ nói, sắc mặt trầm xuống, khiến Phượng Cửu có cảm giác ảo tưởng rằng đứa trẻ trước mắt chính là Diêm Chủ kia.
Đề xuất Cổ Đại: Gả Đi Xung Hỷ, Tiền Phu Từng Tử Trận Bỗng Phát Điên