Nhìn thấy Mễ Nhi tất tả chạy về phía nhà bếp, Phượng Cửu khẽ nhíu mày. Nàng liếc nhìn đám người Trình gia một lượt, ánh mắt lướt qua lão tổ cùng mấy vị trưởng lão vừa bị phế đi tu vi, sau đó mới lạnh nhạt cất tiếng hỏi: “Gia chủ Trình gia của các người đâu rồi?”
Lão tổ Trình gia bàng hoàng, đến lúc này lão mới sực nhận ra không thấy bóng dáng Trình Vạn Sơn đâu. Nghĩ đến những tiếng động lạ phát ra từ phía nhà bếp, lại nhìn quanh không thấy hắn, sắc mặt lão lập tức trắng bệch, vừa kinh hãi vừa giận dữ quát hỏi: “Trình Vạn Sơn đâu? Hắn đã đi đâu rồi?”
Phía sau lưng lão, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an nặng nề. Lão thầm cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng để sự việc xảy ra như những gì lão đang lo sợ...
“Phu nhân, Nguyệt Nhi không thấy đâu nữa. Trong bếp bát đĩa rơi vỡ đầy đất, đó là phần thức ăn tôi vừa gắp cho con bé lúc nãy. Cửa sổ nhà bếp đang mở, chắc chắn là con bé đã bị người ta bắt đi qua lối đó rồi.” Mễ Nhi nghẹn ngào nói, gương mặt đầy vẻ tự trách. Đều do nàng sơ suất, lại để con bé ở lại một mình trong phòng bếp.
Hạo Nhi và Mộ Thần nhìn nhau một cái, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng sát bên cạnh mẫu thân.
Phượng Cửu nhấp một ngụm trà, sau đó chậm rãi đứng dậy, bình thản nói: “Vậy thì đến Trình gia xem sao. Nếu không có gì ngoài ý muốn, hẳn là con bé đang ở đó.”
Nàng ngừng lại một chút, đôi mắt thanh thuần khẽ chuyển, nhìn về phía lão tổ Trình gia đang tái mét mặt mày, khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo: “Ngươi nói có đúng không?”
Lão tổ Trình gia nghe vậy, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Xin phu nhân minh xét, chúng ta thực sự không hề hay biết chuyện này. Lão phu sẽ lập tức trở về ngay, nếu quả thật là do Trình Vạn Sơn làm, lão phu nhất định sẽ tự tay kết liễu hắn!”
“Tin rằng ngươi cũng không có lá gan đó.” Phượng Cửu nhàn nhạt đáp, liếc mắt nhìn lão một cái rồi nói tiếp: “Còn không mau dẫn đường?”
Đối với ba đứa nhỏ của mình, nàng vốn chẳng có gì phải lo lắng. Nàng tin rằng dù có gặp phải hiểm nguy, chúng vẫn luôn có cách để tự cứu lấy mình.
“Dạ, dạ.” Lão tổ Trình gia vội vã đứng lên, dẫn đường đưa nàng hướng về phía phủ đệ Trình gia. Lúc này, lão hận Trình Vạn Sơn thấu xương thấu tủy. Nếu quả thật là hắn làm, thì bao nhiêu tâm huyết cứu vãn gia tộc của lão coi như đổ sông đổ biển. Bây giờ lão chỉ mong sao hắn chưa làm tổn thương đến tiểu cô nương kia, bằng không, cả Trình gia này e rằng đều phải chôn cùng.
Lão tổ Trình gia đích thân dẫn đường, Mễ Nhi cùng Hạo Nhi và Mộ Thần lẳng lặng theo sau. Thế nhưng, khi bước chân vội vã của lão tổ vừa chạm đến cổng chính Trình gia, bên trong đột nhiên vang lên một tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng.
“Á...!”
“Gầm!”
Ngay sau tiếng thét thảm khốc là một tiếng thú gầm đầy giận dữ. Tiếng gầm ấy mang theo uy áp của Thần thú, chấn động đến mức khiến toàn bộ người của Trình gia đều ngây dại vì kinh hãi.
Đặc biệt là đám hộ vệ trong sân, từng kẻ một trợn tròn mắt, kinh khiếp nhìn tiểu cô nương vốn dĩ trông rất đơn thuần vô hại kia. Ai mà ngờ được, nàng lại cười tươi rói mà gọi ra một con Thần thú? Hơn nữa còn nhân lúc gia chủ của bọn họ không chút phòng bị, sinh sinh cắn đứt một cái chân của hắn?
Nhìn cái chân đẫm máu bị vứt sang một bên, lại nhìn tiểu cô nương với gương mặt tinh khiết, vô tội đang đứng đó, ai nấy đều cảm thấy sống lưng lạnh toát, lông tơ dựng đứng cả lên.
Phượng Cửu đứng bên ngoài, nghe thấy tiếng động bên trong cũng không hề tỏ ra ngạc nhiên. Nàng nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên một nét cười đầy thâm ý. Con gái của Phượng Cửu nàng, há lại là hạng người để kẻ khác muốn nắn muốn bóp thế nào cũng được sao?
Phía sau, Hạo Nhi và Mộ Thần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, lạnh nhạt, dường như hai đứa trẻ đã sớm đoán trước được cảnh tượng này. Chỉ có Mễ Nhi là sững sờ trong giây lát, rồi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lão tổ Trình gia run rẩy đẩy mạnh đại môn xông vào, để rồi bị cảnh tượng trước mắt làm cho hồn phi phách tán.
Đề xuất Trọng Sinh: Mẹ Chồng Ham Mê Họa Đồ Kết Duyên