Tống phu nhân nhìn Phượng Cửu, trong mắt hiện lên nét ôn hòa cùng ý cười nhàn nhạt. Bà khẽ thở dài, thanh âm dịu dàng như gió xuân: “Mễ Nhi và mấy đứa trẻ kia, lúc nào cũng nhắc về ngươi. Chúng bảo, nếu không nhờ có ngươi ra tay tương trợ, chỉ sợ mạng nhỏ của chúng đã sớm chẳng còn, càng không có được cuộc sống an ổn như hiện tại.”Nghe vậy, Phượng Cửu chỉ khẽ mỉm...