Đợi sau khi đám người kia rời đi, Phượng Cửu nhàn nhạt liếc nhìn trong viện một lượt, phất tay thu hồi kết giới đang bao phủ phủ đệ rồi trở về phòng nghỉ ngơi. Chẳng rõ vì lẽ gì, suốt cả đêm ấy không còn kẻ nào dám bén mảng vào Hoàng Phủ gia thêm lần nữa.
Sáng hôm sau, khi mọi người còn chưa ra khỏi phòng, Hoàng Phủ Khiếu đã dẫn theo mấy tâm phúc tới tiền viện. Nhận thấy kết giới đã tan biến, trên mặt đất chỉ còn lại một thi thể cùng vài vệt máu loang lổ, ngoài ra không còn dấu vết nào khác, ông ta thầm kinh ngạc, lập tức sai người nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ.
“Ngươi hãy tìm một gương mặt lạ ra ngoài nghe ngóng tin tức, hễ có động tĩnh gì phải về báo ngay.” Hoàng Phủ Khiếu thấp giọng dặn dò người bên cạnh. Thuộc hạ vâng lệnh một tiếng rồi lui xuống sắp xếp.
Hoàng Phủ Khiếu hướng về phía hậu viện mà đi, vốn định tới chỗ Hiên Viên phu nhân hỏi thăm tình hình đêm qua thế nào. Nhưng đi được nửa đường, ông ta lại dừng bước, chuyển hướng đi về phía viện tử của con gái mình.
Vì hôm nay còn phải trị liệu cho Hoàng Phủ lão gia tử thêm một lần nữa nên Phượng Cửu không ngủ quá muộn. Lúc nàng rửa mặt xong bước ra ngoài, Hoàng Phủ Vận Tuyết đã sớm bận rộn ở đó từ lâu.
Dùng xong bữa sáng, Hoàng Phủ lão thái gia cùng Hoàng Phủ Khiếu cùng tới viện tử. Thấy nữ tử đang ngồi thong thả trong sân, hai người liền bước tới gần.
“Tổ phụ, phụ thân.” Hoàng Phủ Vận Tuyết thấy hai người tới thì vội bước lên hành lễ.
“Vận Tuyết, con lui xuống trước đi.” Hoàng Phủ Khiếu lên tiếng, ra hiệu cho con gái tránh mặt. Hoàng Phủ Vận Tuyết nhìn Phượng Cửu đang ngồi nhấp trà một cái rồi mới vâng lời lui ra.
“Hiên Viên phu nhân.” Hai người cung kính hướng nàng hành lễ.
“Mời ngồi.” Phượng Cửu nhẹ nhàng ra hiệu.
Hai người lúc này mới tiến lên ngồi xuống. Trầm mặc một lát, lão thái gia mới mở lời: “Lão hủ thấy thân thể đã khá hơn nhiều, hôm nay mạn phép tới phiền phu nhân trị liệu. Không biết đêm qua... phu nhân đã chờ được người cần chờ chưa?”
Thực ra khi thấy kết giới được dỡ bỏ, trong lòng ông đã đoán định được phần nào, hỏi vậy chỉ là muốn nghe chính miệng nàng xác nhận mà thôi.
“U Hồn Điện chủ đã chết, thế lực này e là cũng sớm tan biến thôi.” Phượng Cửu xoay nhẹ chén trà trong tay, nhàn nhạt nhìn ông nói: “Thân thể lão hôm nay trị liệu thêm một lần nữa là đủ, phần còn lại chỉ cần hảo hảo điều dưỡng sẽ sớm bình phục. Chuyện đã xong xuôi, ta cũng sẽ rời đi trong ngày hôm nay.”
Nghe lời này, cả hai người đều sững sờ. Hoàng Phủ Khiếu vội vàng nói: “Hiên Viên phu nhân không ở lại thêm vài ngày sao? Khó khăn lắm mới tới Diệu Dương thành một chuyến, phu nhân hẳn là chưa kịp vãn cảnh nơi đây. Nay sóng gió đã qua, hay là ở lại thêm ít lâu, ta sẽ để Vận Tuyết bầu bạn cùng phu nhân đi dạo phố phường?”
“Không cần đâu, ta còn có việc phải làm.” Nàng lắc đầu từ chối. Thấy nàng đã quyết, hai người cũng không tiện nài ép thêm, đành phải thôi.
Ngay tại trong viện, Phượng Cửu bắt tay vào trị liệu cho lão gia tử thêm một lần cuối. Sau nửa ngày, khi thu tay lại, nàng liền dặn dò: “Sau khi ta đi, các người cũng không cần lo lắng, sẽ không còn ai đến gây phiền phức cho Hoàng Phủ gia nữa đâu. Mọi chuyện trong hôm nay ắt sẽ có kết quả.”
Nghe vậy, Hoàng Phủ Khiếu đứng bật dậy, trịnh trọng cúi người hành lễ: “Đa tạ Hiên Viên phu nhân.”
Hai người cũng không dám nán lại lâu, ngồi trò chuyện thêm đôi câu rồi cáo từ rời đi. Hoàng Phủ Vận Tuyết bấy lâu nay vẫn chờ ngoài viện, thấy cha và ông đi ra mới bước vào. Nhìn dáng vẻ thong dong của Phượng Cửu đang tản bộ trong sân, nàng ngập ngừng một chút rồi hỏi: “Phu nhân... người sắp đi rồi sao?”
Lúc nãy ở bên ngoài, nàng đã thấp thoáng nghe thấy lời họ nói, rằng nàng sẽ rời đi ngay trong ngày hôm nay.
“Ừ.” Phượng Cửu nhàn nhạt đáp một tiếng, bước chân dừng lại bên khóm hoa cỏ nơi góc sân.
Đề xuất Ngược Tâm: Người Chồng Kết Tóc Nhiều Năm Bảo Ta Cút