Đêm đen huyền bí bao phủ lấy không gian, ánh trăng mờ nhạt hắt xuống vạn vật, tạo nên một bầu không khí âm u lạnh lẽo. Giữa khoảng sân rộng, một nhóm tu sĩ vốn dĩ mang theo khí thế hùng hổ, nay lại đứng bất động như những pho tượng đá. Sắc mặt kẻ nào cũng tái mét, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng nhìn chằm chản vào bóng dáng thanh y đang thản nhiên ngồi phía đối diện.
Phượng Cửu khẽ nhếch môi, đôi mắt phượng híp lại lười nhác, nhưng luồng sát khí ẩn hiện xung quanh nàng lại khiến người ta không rét mà run. Nàng chẳng cần nói một lời, chỉ riêng uy áp tỏa ra đã đủ khiến những kẻ tự xưng là cao thủ này không dám thở mạnh, tâm thần như bị bóp nghẹt giữa ranh giới sinh tử.
Giữa lúc bầu không khí ngưng trệ đến cực điểm, từ phía xa lại có tiếng xé gió truyền đến. Một nhóm tu sĩ khác vừa đáp xuống, nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái trước mắt thì bước chân vô thức khựng lại, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc khôn cùng.
“Chuyện gì thế này? Sao bọn họ lại đứng yên một chỗ như vậy?” Một gã tu sĩ trong nhóm mới đến hạ thấp giọng hỏi, ánh mắt không ngừng đảo quanh đầy cảnh giác.
Kẻ dẫn đầu nhóm này nheo mắt quan sát, thấy đồng bọn đi trước đều đã bị điểm huyệt, thần sắc kinh hãi tột độ thì lòng thầm run rẩy. Hắn nhìn về phía Phượng Cửu, thấy nàng chỉ là một nữ tử trẻ tuổi, dung mạo tuyệt mỹ nhưng khí chất lại thanh cao thoát tục, tựa như một đóa sen xanh nở rộ giữa đêm đen.
“Đừng hòng dọa dẫm! Bọn họ chắc chắn đã trúng kế của ả. Chúng ta cùng xông lên, không tin một mình ả có thể đối phó được tất cả chúng ta!” Tên cầm đầu trầm giọng quát lớn, vừa để trấn an thuộc hạ, vừa để xua tan nỗi sợ hãi đang nhen nhóm trong lòng.
Nghe lời đại ca, đám tu sĩ mới đến liếc nhìn nhau rồi đồng thanh hét lên một tiếng lấy lệ, vung binh khí lao về phía trước. Trong mắt bọn chúng, dù nữ tử kia có cổ quái đến đâu thì cũng chỉ có một mình, làm sao chống lại được số đông?
Phượng Cửu vẫn ngồi yên không nhúc nhích, khóe môi hơi cong lên tạo thành một nụ cười đầy giễu cợt: “Lại thêm một đám không biết trời cao đất dày, tự mình mắc câu sao?”
Dứt lời, thân ảnh nàng đột ngột mờ đi, hóa thành một đạo thanh quang quỷ mị lướt qua giữa đám đông. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, chỉ nghe thấy những tiếng vút vút xé gió và tiếng va chạm khô khốc của ngón tay lên huyệt đạo vang lên liên tiếp.
Chưa đầy một hơi thở, đám tu sĩ vừa mới hùng hổ lao tới bỗng chốc khựng lại giữa chừng. Binh khí trong tay bọn chúng vẫn giữ nguyên tư thế tấn công, nhưng cả người đã cứng đờ, không thể nhích thêm dù chỉ một phân. Từng kẻ một đều trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời.
Cả khoảng sân giờ đây tràn ngập những pho tượng sống. Phượng Cửu nhẹ nhàng phủi tay, trở về chỗ ngồi ban đầu với dáng vẻ nhàn nhã như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nàng nhìn lướt qua đám người đang chết lặng vì sợ hãi, khẽ cười nhạt.
“Đã cất công đến đây rồi thì cứ ở lại đây mà chiêm ngưỡng cảnh đêm đi.”
Tiếng nói thanh tao của nàng vang vọng trong đêm tối, nghe nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại khiến đám tu sĩ cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy. Bọn họ giờ đây mới cay đắng nhận ra, bản thân đã đâm đầu vào một cái bẫy không có lối thoát, và người thiếu nữ trước mặt này chính là một tồn tại đáng sợ mà bọn họ vĩnh viễn không nên đắc tội.
Màn đêm tĩnh mịch lại bao trùm, chỉ còn lại hơi thở dồn dập đầy tuyệt vọng của những kẻ đã lỡ bước chân vào tử địa.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Phu Quân Cưới Bình Thê