Trong Vu phủ, không khí vẫn còn vương lại mùi máu tanh nồng cùng dư âm của trận pháp vừa tan biến. Phượng Cửu đứng giữa sân, tà hồng y khẽ bay trong gió, thần sắc nàng lãnh đạm nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo toan thâm trầm.
Quách lão cùng Vu lão tổ tông dù đã thoát khỏi hiểm cảnh, nhưng sắc mặt vẫn còn vài phần trắng bệch vì kinh hãi. Phía sau họ, Tống Mễ Nhi nằm bất tỉnh, hơi thở mong manh như ngọn nến trước gió. Nàng ấy đã bị tà vật đoạt đi hồn phách, thân xác giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc vô hồn, sắc diện nhợt nhạt đến đáng thương.
Phượng Cửu nhìn lướt qua mọi người, thanh âm trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang lên: “Mễ Nhi bị Tỏa Hồn Linh đoạt đi hồn phách, nếu không sớm thu hồi và ổn định linh căn, e rằng nàng ấy sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại, hồn phi phách tán.”
Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn đã sớm nhạt nhòa nước mắt. Nàng lo lắng tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay áo của mẫu thân, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Mẫu thân, Mễ Nhi tỷ tỷ sẽ không sao chứ? Người nhất định phải cứu tỷ ấy.”
Phượng Cửu cúi xuống, xoa nhẹ đầu con gái, ánh mắt dịu lại đôi chút nhưng vẫn không mất đi vẻ kiên định: “Có mẫu thân ở đây, các con đừng quá lo lắng. Hạo Nhi, Mộ Thần, hai con hãy cùng Vân Thất canh giữ bên ngoài khách điếm, đừng để bất kỳ ai quấy rầy quá trình ta dẫn hồn.”
Hạo Nhi và Mộ Thần đồng thanh vâng mệnh, gương mặt của hai đứa trẻ lộ rõ vẻ nghiêm túc vượt xa lứa tuổi, nhanh chóng lui ra trấn giữ các vị trí trọng yếu.
Lúc này, Phượng Cửu mới lật tay một cái. Trong lòng bàn tay nàng, một chiếc linh đang nhỏ bé tỏa ra hắc khí u ám, lạnh lẽo hiện ra. Đây chính là Tỏa Hồn Linh, tà vật đã gây ra bao sóng gió và tai họa cho Vu gia suốt thời gian qua.
Nàng khẽ nhíu mày, linh lực rực rỡ từ đầu ngón tay bùng phát, bao trùm lấy chiếc chuông nhỏ. Những luồng khí đen kịt cố gắng chống trả nhưng nhanh chóng bị áp chế dưới uy áp của nàng. Phượng Cửu bắt đầu niệm chú, từng đạo phù văn cổ xưa hiện lên không trung, chuẩn bị cho việc chữa trị và tìm lại hồn phách đã mất của Tống Mễ Nhi.
Vân Thất đứng từ xa quan sát, trong lòng thầm cảm thán trước bản lĩnh phi thường của nàng. Giữa đống đổ nát của Vu phủ sau biến cố, bóng dáng hồng y ấy giống như chỗ dựa duy nhất, mang lại hy vọng hồi sinh cho những người đang tuyệt vọng.
Mọi chuẩn bị đã hoàn tất, Phượng Cửu hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào việc cứu người. Một cuộc chiến với tử thần để giành lại linh hồn bắt đầu diễn ra trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở của căn phòng.
Đề xuất Hiện Đại: Vừa Mở Màn Đã Bị Đoạt Thú Phu, Ta Tu Tiên Chinh Phục Toàn Bộ Đại Lục