Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4935: Gặp phải

“Tốt!” Phượng Cửu mỉm cười đáp lời, để nàng dẫn lối, hướng về phía chợ đêm ở Tây đại đạo mà đi.

Bước chân nàng thong dong, nhìn hai nhi tử nhu thuận nghe lời bên cạnh, trong mắt thoáng qua nét dịu dàng sủng ái. Ý cười lan tỏa bên khóe môi, nàng khẽ bảo: “Các con nếu thấy món gì yêu thích cứ việc nói, mẫu thân sẽ mua cho các con.”

Hai đứa trẻ nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn nàng, trên gương mặt non nớt rạng rỡ nụ cười: “Dạ, đa tạ mẫu thân.” Thực ra, trên người chúng chẳng hề thiếu tiền tài, trong túi không gian lại càng đầy ắp bảo vật. Song, vốn là nam nhi nên chúng không mấy hứng thú với những món đồ chơi vụn vặt, chỉ thích được nắm tay mẫu thân tản bộ trên phố, ngắm nhìn cảnh tượng náo nhiệt chốn nhân gian.

Đến khu chợ đêm Tây đại đạo, mấy người tìm một quán nhỏ ven đường ngồi xuống, gọi vài món lót dạ.

Cùng lúc đó, Nguyệt nhi cũng một thân một mình dạo bước đến đây. Nàng nghe người ta nói chợ đêm Tây đại đạo là nơi phồn hoa nhất nên tìm đến thưởng ngoạn.

“Bánh bát sao? Đây là loại bánh gì thế này?” Nguyệt nhi tò mò dừng chân trước một sạp hàng nhỏ, ngửa đầu nhìn những chiếc bánh trong veo đặt cạnh tấm biển đề ba chữ.

“Tiểu muội muội, đây là món bánh bát rất ngon, có muốn mua một chiếc nếm thử không?” Người bán hàng là một thanh niên, thấy cô bé đứng nhìn đầy vẻ hiếu kỳ liền thoăn thoắt lấy một chiếc bánh, dùng xiên tre cắm vào rồi đưa cho nàng.

Nguyệt nhi đón lấy, khẽ cắn một miếng nhỏ. Vị bánh mềm dẻo, đàn hồi rất vừa miệng khiến đôi mắt nàng sáng lên, vội rút tiền đưa cho hắn: “Ta muốn mua thêm mười cái mang đi.”

“Có ngay!” Chàng thanh niên cười hớn hở, tay chân lanh lẹ gói bánh cho nàng rồi thối tiền lẻ, không quên dặn dò: “Nếu thích lần sau lại tới nhé.”

Nguyệt nhi tươi cười gật đầu, nhận lấy đồ rồi thu vào không gian, sau đó lại tiến tới sạp quà vặt kế tiếp. Nàng vừa nhấm nháp bánh bát, vừa nhìn ngó những món đồ khác: “Đây là kẹo đường sao? Cho ta nửa cân.”

Vừa nói, nàng lại rút tiền đưa ra. Cứ thế đi qua mấy gian hàng, nàng vừa đi vừa ăn đến mức bụng đã căng tròn, phải đứng lại vuốt bụng mà ợ một cái.

“No quá rồi, không ăn nổi nữa, nhưng vẫn muốn ăn thì phải làm sao đây?” Nàng lầm bầm tự nhủ, đưa mắt nhìn quanh quất rồi lại đi tiếp. Khi thấy một sạp nặn tò he bằng đường, ánh mắt nàng bừng sáng, chạy lại gọi lớn: “Lão bá, cho cháu một cái tò he đường! Hãy nặn theo hình dáng của cháu nhé.”

Tại quán nhỏ ven đường, Mộ Thần đang ăn bỗng khựng lại, đột ngột ngẩng đầu nhìn quanh như đang tìm kiếm điều gì.

“Có chuyện gì vậy?” Phượng Cửu lên tiếng hỏi, đồng thời cũng đưa mắt quan sát xung quanh. Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng trò chuyện ồn ã tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

“Con dường như nghe thấy giọng của muội muội.” Mộ Thần nói. Chẳng rõ là do tâm linh tương thông giữa hai đứa trẻ song sinh hay vì lẽ gì, cậu bé luôn cảm thấy muội muội đang ở ngay gần đây.

Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ nhướng mày, không đáp lời mà lập tức phóng xuất thần thức quét qua bốn phía. Thần thức tìm kiếm vốn dĩ mắt thường không thể sánh bằng, linh lực lướt qua từng người, dù giữa phố xá đông đúc cũng không hề bỏ sót một ai.

“Con bé quả thật ở đây sao?” Phượng Cửu vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nàng nở nụ cười rồi cùng mọi người đứng dậy. Ánh mắt nàng khóa chặt vào một bóng dáng nhỏ nhắn cách đó chừng mấy mươi trượng, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.

Đề xuất Hiện Đại: Trở Lại Luật Đường, Trừng Trị Kẻ Cậy Thế
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện