Con sư tử kia trong lúc gầm rống đã theo bản năng ngoạm lấy vật vừa bay vào miệng. Chỉ thấy máu rắn phun ra, con sư tử ấy cũng lập tức đổ rạp xuống, toàn thân co giật.
“Ầm!” Thân thể nặng nề ngã xuống đất, khiến thiếu niên kia kinh ngạc, mà mấy con sư tử còn lại cũng bàng hoàng không kém.
“Gào!” Những con sư tử khác gầm lên về phía Nguyệt Nhi, ánh mắt chằm chằm nhìn tiểu hài tử loài người đang cưỡi trên lưng đồng loại của chúng. Đột nhiên, chúng nhận ra bóng dáng nhỏ bé này dường như có chút quen thuộc.
“A...!” Nguyệt Nhi bị hất văng từ trên lưng sư tử xuống. Khi sắp chạm đất, nàng lăng không lộn nhào một vòng rồi đáp xuống vững vàng. Con sư tử vừa hất nàng xuống đang định lao tới cắn chết đứa trẻ loài người này, bỗng nhiên đôi mắt thú co rụt lại, hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ. Nó gầm gừ thấp giọng rồi vội vàng thoái lui, chỉ trong mấy nhịp thở đã chạy biến không còn tăm hơi.
Hóa ra, nó đã nhận ra trên người đứa nhỏ này mang theo khí tức của thượng cổ Thần thú. Chúng dù có gan lớn bằng trời cũng chẳng dám đắc tội với người như vậy.
Thiếu niên kia vẫn còn đang thở dốc, ngơ ngác nhìn bầy sư tử đột ngột bỏ chạy, chẳng hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng, khi thấy tiểu nữ hài kia chạy đến dưới gốc cây, nhặt lấy một đoạn thân rắn xanh, dùng đoản đao rạch thân rắn rồi móc ra một viên mật rắn xanh biếc, hắn lại càng thêm sững sờ.
“Muội không sao chứ?” Hắn tiến lại gần bên cạnh tiểu nữ hài. Thấy gương mặt nàng xa lạ, không giống những đệ tử trong gia tộc mà hắn từng gặp, nhưng nghĩ lại, gia tộc nhân khẩu đông đúc, hài nhi nhỏ tuổi như vậy hắn chưa thấy qua cũng là chuyện thường. Huống hồ, ngoài đệ tử Tiêu gia, làm sao có đứa trẻ nơi khác xuất hiện ở chốn này? Vì thế, hắn mặc nhiên coi nàng là người trong tộc.
Nguyệt Nhi thu cất mật rắn xong mới ngước nhìn thiếu niên trước mặt, chỉ vào những vết thương trên người hắn mà nói: “Người có sao là huynh mới đúng! Huynh đang chảy máu kìa.”
Thật là tệ mà! Nàng nhỏ bé thế này còn chẳng bị thương chảy máu chút nào.
“Phải rồi, ta bị thương rồi.” Tiêu Quân Hành thở hắt ra một hơi, tựa lưng vào đại thụ ngồi xuống, lấy thuốc bột rắc lên vết thương rồi đơn giản dùng băng gạc quấn lại. Do tự mình băng bó nên hắn phải dùng miệng cắn chặt, buộc thành một cái nút chết.
“Có cần muội giúp huynh không?” Nguyệt Nhi chớp đôi mắt trong veo hỏi. Thật sự là nhìn hắn cầm lọ thuốc run rẩy, thuốc bột đã vãi ra đất quá nửa rồi.
“Được.” Hắn đưa bình thuốc cho nàng, vừa quan sát nàng vừa hỏi: “Ai đưa muội vào đây? Chẳng lẽ muội không biết hài tử nhỏ như muội không được phép vào chốn này sao?”
“Tại sao chứ? Muội có bị thương đâu.” Nguyệt Nhi vừa nói vừa rắc thuốc, ra dáng chuyên nghiệp băng bó cho hắn, cuối cùng còn thắt một cái nơ bướm thật đẹp.
“Trong rừng này hung thú trùng điệp, thực lực của chúng rất mạnh, ngay cả ta còn bị thương, huống chi là một đứa trẻ như muội.” Hắn vừa nghỉ ngơi vừa cảnh giác quan sát xung quanh, lại nghi hoặc nói thêm: “Vừa rồi đám sư tử kia không biết vì sao lại đột ngột bỏ chạy nữa.”
Nguyệt Nhi cười tủm tỉm nhìn hắn: “Muội tuy nhỏ, nhưng đám hung thú đó không dám ăn muội đâu.”
“Muội đợi một lát, ta truyền tin tức về, để phụ thân phái người tới đón muội.” Nói đoạn, hắn lấy ngọc bài truyền tin ra.
Nguyệt Nhi nhìn hắn một cái, cười híp mắt nói: “Huynh cứ ở đây mà chờ nhé! Để bọn họ tới đón huynh về đi, nếu không lát nữa đám sư tử quay lại ăn thịt huynh đấy.”
Đề xuất Cổ Đại: Tứ Hoàng Tử Bảo Ta Thầm Thương Trộm Nhớ Chàng