“Rống!”
Một tiếng gầm vang dội thình lình phá tan màn đêm. Thế nhưng, kẻ phát ra âm thanh ấy chẳng phải là con sư tử đang phủ phục bên trong động, mà lại vọng đến từ nơi phong ba bão táp mịt mùng phía bên ngoài.
“Tiếng thú gầm?” Nguyệt Nhi cảnh giác đưa mắt nhìn ra cửa động. Nghe thanh âm này, nàng cảm nhận được lũ thú dữ dường như đang ở ngay gần đây.
Lúc này, Xích Diễm Sư đang nằm trong góc tối vừa nghe thấy tiếng gầm bên ngoài liền ra sức vùng vẫy muốn đứng dậy. Thế nhưng dược lực từ thuốc của Nguyệt Nhi vẫn chưa tan hết, nó làm sao có thể gượng dậy nổi?
Thấy dáng vẻ ấy của nó, lại nghe tiếng gầm thét không chỉ phát ra từ một phía, Nguyệt Nhi liền hỏi: “Chúng tìm đến ngươi phải không? Chẳng lẽ vết thương trên người ngươi cũng là do lũ hung thú bên ngoài gây ra? Ta nghe tiếng gầm này, dường như không chỉ có một con.”
“Ngao! Ngao!” Nó trầm giọng kêu lên với Nguyệt Nhi, trong tiếng gầm mang theo mấy phần nôn nóng và lo âu.
“Ngươi muốn ta giải thuốc cho ngươi sao?” Nguyệt Nhi hỏi lại.
“Ngao!” Nó vội vàng kêu lên một tiếng đáp lời.
Nguyệt Nhi suy nghĩ một lát rồi nói: “Giải thuốc cũng được, nhưng chúng ta đã giao hẹn rồi đó, ngươi không được tấn công ta.”
“Ngao ngao!”
Dứt lời, Nguyệt Nhi lấy ra một chiếc bình nhỏ, đưa đến trước mũi Xích Diễm Sư cho nó ngửi. Chỉ một lát sau, nó đã có thể đứng vững, rồi lập tức lao vút về phía cửa hang như một tia chớp.
“Này, sư tử, ngươi đi đâu vậy?” Nguyệt Nhi gọi với theo, chạy đến cửa động nhưng không bước ra ngoài. Từ nơi đây, nàng nhìn thấy phía bên ngoài cửa hang đã bị mấy con sư tử vây hãm, hình dáng chúng giống hệt con Xích Diễm Sư đang bị thương kia. Trong đó, có một con thực lực ngang ngửa với nó, những con còn lại tuy cũng là cấp bậc Thánh thú nhưng chưa đạt đến đỉnh phong.
Gần như không một chút chần chừ, sáu bảy con sư tử đồng loạt vồ tới tấn công con Xích Diễm Sư bị thương kia. Chứng kiến cảnh hỗn chiến, Nguyệt Nhi cũng cảnh giác nắm chặt đoản đao, chăm chú quan sát bầy sư tử đang cắn xé nhau giữa làn mưa lạnh lẽo.
Đột nhiên, một con sư tử bị hất văng về phía cửa hang. Khi nhìn thấy Nguyệt Nhi đang đứng đó, đôi mắt nó lóe lên tia hung tàn khát máu, liền nhe nanh múa vuốt vồ về phía nàng.
“Ngao!”
“Rống!”
Ngay khi con thú dữ kia sắp chạm đến Nguyệt Nhi, và nàng cũng đã sẵn sàng tư thế chiến đấu, thì con Xích Diễm Sư mà nàng vừa băng bó vết thương lại bất ngờ từ phía sau lao tới. Nó ngoạm chặt lấy con sư tử đang định hại nàng, dùng sức bình sinh lôi tuột đối phương trở lại.
Thế nhưng, chính vì quay đầu cứu nàng mà nó đã để lộ sơ hở cho những con khác. Gần như ngay khoảnh khắc ấy, mấy con sư tử cùng lúc xông lên, nanh sắc vuốt nhọn điên cuồng cào xé, dốc toàn lực muốn đẩy nó vào chỗ chết.
Nguyệt Nhi ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng không ngờ rằng con sư tử ấy lại quay đầu cứu mạng mình, dù cho nàng hoàn toàn có khả năng tự vệ. Nhìn thấy con Xích Diễm Sư bị bầy thú vây hãm, da thịt bị xé rách, máu tươi hòa cùng nước mưa phun trào, lòng nàng trào dâng một nỗi phẫn nộ khôn nguôi. Nàng nắm chặt đoản đao, lập tức xông lên phía trước.
“Cút hết cho ta!”
Uy áp Thượng cổ Thần thú trên người nàng theo nhát dao đâm tới mà bộc phát ra ngoài, trong nháy mắt bao trùm lấy đám hung thú.
Đó là khí thế của bậc vương giả trong muôn thú, là uy nghiêm của Thần thú thượng cổ, lũ thú thường kia sao có thể chống đỡ nổi? Chỉ trong chớp mắt, mấy con sư tử đồng loạt buông miệng, phát ra tiếng rên rỉ sợ hãi. Có con bị đoản đao của Nguyệt Nhi đâm trúng, cả bầy lập tức tan tác, chạy trốn vào màn đêm mịt mù.
Trên mặt đất, nước mưa gột rửa những vệt máu loang lổ. Con Xích Diễm Sư với chiếc chân sau còn quấn băng vải giờ đây đang thoi thóp nằm đó. Trên mình nó chằng chịt những vết thương khiến người ta không khỏi kinh tâm động phách, mà chí mạng nhất chính là vết cắn sâu hoắm nơi cổ...
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên