Chương 4872: Uy Hiệp

Ấy vậy mà, khi nàng ngự trên phi kiếm vút bay lên cao, đập vào mắt lại là một vùng rừng già bạt ngàn không thấy điểm dừng cùng những ngọn núi cao chọc trời ẩn hiện trong làn mây. Nàng ngẩn người, đôi môi nhỏ nhắn không tự chủ được mà há hốc vì kinh ngạc. “Nơi... nơi này là thâm sơn cùng cốc nào vậy? Rốt cuộc mình đang ở chốn nao?” Nàng lẩm bẩm tự hỏi, định...
BÌNH LUẬN