Dẫu cho chiêu thức tấn công của nàng có phần kỳ quái nhưng lại mang theo sát thương cực lớn, tuy nhiên mãnh hổ nan địch quần hồ, nếu nàng thực sự không chống đỡ nổi, nó nhất định sẽ ra tay tương trợ.
Đám người kia đồng loạt xông lên, Tống Mễ Nhi cũng chẳng hề nao núng, vung chiếc chảo sắt tiến lên nghênh chiến. Thân hình nàng tuy nhỏ nhắn xinh xắn nhưng lực đạo lại chẳng hề tầm thường, sức chiến đấu cũng không phải chỉ để trưng cho đẹp. Đặc biệt là những cú vỗ chảo của nàng, khiến đám hộ vệ kia ai nấy đều phải kiêng dè ba phần.
Khi Phượng Cửu bước đến phố Tây, thấy nơi đó đang vây quanh không ít người, biết chẳng thể chen chân vào được, nàng liền chọn một trà lâu ven đường, lên tầng hai ngồi xuống, thuận tay gọi một bình trà nhâm nhi.
Vừa lúc Phượng Cửu tiến lại gần, Nuốt Vân đã lập tức cảm nhận được khí tức của nàng. Nó ngẩng đầu nhìn quanh quất, quả nhiên thấy chủ nhân đang ngồi bên lan can lầu hai, lặng lẽ quan sát phía dưới.
Phượng Cửu liếc nhìn Nuốt Vân, khẽ mỉm cười, ra hiệu bằng ánh mắt. Nuốt Vân hiểu ý, liền ngồi xổm một bên nhìn Tống Mễ Nhi một mình đối phó với hơn mười tên hộ vệ. Càng nhìn, nó càng thêm kinh ngạc, vốn dĩ còn lo nàng không địch lại đám đông, chẳng ngờ nàng ứng phó vẫn còn dư dả lắm.
Trên lầu hai, Phượng Cửu vừa thưởng trà vừa xem náo nhiệt bên dưới. Khi thấy chiêu thức của Tống Mễ Nhi hoàn toàn là phong thái của việc xào rau, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nàng cũng chẳng rõ trên đời lại có loại võ kỹ công pháp như vậy? Hơn nữa nhìn thủ pháp kia của nàng, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
Trong mắt Phượng Cửu, Tống Mễ Nhi căn bản không coi đám người kia là đối thủ, mà giống như đang lật xào một món ăn nào đó vậy. Thân thủ này thực chẳng tệ chút nào, mười một tên hộ vệ mà không một kẻ nào có thể chạm vào vạt áo nàng.
Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, chợt thấy nam tử trung niên kia khẽ động tay, trong ống tay áo dường như có vật gì đó lướt qua. Ngay khoảnh khắc sau, một mũi ám khí xé gió lao thẳng về phía Tống Mễ Nhi.
Phượng Cửu khẽ búng tay, một đạo khí lưu bắn ra đánh rơi ám khí, đồng thời nàng phất tay, mấy giọt nước trà bay ra, trong nháy mắt ngưng kết thành băng, găm thẳng vào tứ chi của gã nam tử trung niên nọ.
“Á!” Một tiếng thét thảm thiết vang lên, chỉ thấy thân thể gã nam tử trung niên co giật kịch liệt rồi ngã rạp xuống đất. Đôi môi gã run rẩy, hơi lạnh bốc lên nghi ngút, chẳng mấy chốc khuôn mặt đã bị một lớp sương trắng bao phủ, ngay cả lông mày cũng kết thành băng giá.
“Ngụy gia!” Đám hộ vệ đang nằm la liệt dưới đất thấy bộ dạng của gã thì kinh hãi tột độ, vội vàng bò dậy đỡ lấy gã.
“Mau! Mau đưa Ngụy gia trở về!” Bọn chúng hoảng loạn la hét, chẳng còn tâm trí đâu mà đánh đấm tiếp, vội vàng ba chân bốn cẳng khiêng người chạy thẳng về Ngụy phủ.
“Hừ! Tưởng ta là quả hồng mềm dễ nắn sao? Dám bắt nạt ta, đã hỏi qua chiếc chảo này chưa?” Tống Mễ Nhi khẽ hừ một tiếng, cằm hếch lên đầy đắc ý, vừa nói vừa lắc lắc chiếc chảo sắt đầy uy lực trong tay.
Nuốt Vân tiến lên, dùng móng vuốt khều khều chân nàng.
“Sao vậy?” Tống Mễ Nhi cúi đầu nhìn tiểu sủng béo múp míp bên chân mình.
Nuốt Vân đưa mắt nhìn lên lầu hai rồi nhanh chân chạy đi. Tống Mễ Nhi ngước nhìn theo, chỉ thấy một thân hồng y rực rỡ đang ngồi đó, Phượng Cửu tay nâng chén trà, nhìn nàng mỉm cười dịu dàng. Thấy vậy, nàng không khỏi reo lên vui sướng: “Tỷ tỷ về rồi!”
Nàng hớn hở chạy theo Nuốt Vân lên lầu, ngồi xuống cạnh bàn, nhìn Phượng Cửu hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ về khi nào thế? Sao lại ở đây vậy?”
Phượng Cửu mỉm cười đáp: “Ta cũng vừa tới thôi, nghe nói muội đang đánh nhau với người ta nên ghé qua xem chút.”
Đề xuất Hiện Đại: Đập Nồi Bán Sắt Đi Học