Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4842: Sức chiến đấu

Chương 4842: Sức chiến đấu

Tống Mễ Nhi đang thẫn thờ ngồi bên góc phố, đôi mắt vẫn còn vương nét uất ức. Nàng nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trống không, lòng thầm oán hận gã Ngụy trù sư cậy thế hiếp người. Đúng lúc ấy, một bóng trắng nhỏ nhắn từ phía xa lao tới như một mũi tên, chớp mắt đã đáp xuống ngay trước mặt nàng.

Tiểu thú Nuốt Vân kêu lên một tiếng đầy đắc thắng, rồi từ trong miệng nhả ra một cái túi vải bám đầy bụi đất.

Tống Mễ Nhi kinh ngạc mở to mắt, vội vàng nhặt túi vải lên kiểm tra. Bên trong chính là những cây linh nấm tươi ngon mà nàng vừa mua lúc nãy, một cây cũng không thiếu. Nàng vui mừng khôn xiết, ôm chầm lấy tiểu thú vào lòng mà xoa nhẹ bộ lông mềm mại của nó.

“Nuốt Vân, là ngươi đã lấy lại sao? Ngươi thật sự giỏi quá!”

Tiểu thú dường như rất hưởng thụ sự khen ngợi của chủ nhân, nó ưỡn ngực, cái đuôi nhỏ vẫy liên hồi, ra chiều oai phong lẫm liệt. Tống Mễ Nhi không thể ngờ được rằng, linh thú nhỏ bé ngày thường chỉ biết ăn với ngủ này lại có sức chiến đấu đáng kinh ngạc đến thế.

Trong khi đó, tại con ngõ vắng cách đó không xa, Ngụy trù sư cùng hai gã nam tử áo đen vẫn còn nằm sõng xoài trên mặt đất, hơi thở hổn hển đầy đau đớn. Gương mặt gã trù sư kiêu ngạo lúc trước giờ đây sưng húp, dấu chân nhỏ xíu in rõ trên trán, trông vừa thê thảm vừa tức cười.

“Đại... đại ca, rốt cuộc là thứ gì vừa ra tay vậy?” Một gã nam tử áo đen rên rỉ hỏi, tay ôm lấy cái bụng đau nhói.

Ngụy trù sư nghiến răng trần trừ, đôi mắt vẩn đục đầy vẻ kinh hoàng: “Ta cũng không nhìn rõ... chỉ thấy một vệt trắng lướt qua, rồi tất cả chúng ta đều ngã nhào. Túi linh nấm cũng biến mất rồi!”

Gã không thể tin được, đường đường là người của Vị Hương Lâu, lại bị một thứ không rõ hình thù đánh cho không kịp trở tay. Cảm giác nhục nhã tràn dâng, nhưng nỗi sợ hãi về sức mạnh kỳ bí kia còn lớn hơn gấp bội.

Về phần Tống Mễ Nhi, nàng chẳng buồn quan tâm đến kết cục của bọn người kia. Nàng cẩn thận buộc chặt túi linh nấm vào thắt lưng, tay cầm chắc chiếc chảo xào rau, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

“Đi thôi Nuốt Vân, chúng ta về thôi. Hôm nay ta sẽ nấu một bữa thật ngon để thưởng cho ngươi!”

Nàng bước đi thoăn thoắt giữa dòng người hiếu kỳ đang tản dần, bóng dáng nhỏ bé toát lên vẻ tự tin lạ thường. Những người qua đường nhìn thấy cô nương ban nãy còn khóc lóc, giờ lại rạng rỡ như hoa xuân, ai nấy đều lấy làm lạ nhưng cũng thầm mừng cho nàng.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, một người một thú khuất dần sau dãy phố dài, để lại sau lưng những tiếng bàn tán xôn xao về một trận náo loạn nhỏ nơi phố chợ. Sức chiến đấu của Nuốt Vân hôm nay, quả thực đã khiến Tống Mễ Nhi phải nhìn bằng con mắt khác.

Nàng thầm nghĩ, có lẽ sau này khi ra ngoài, nàng chẳng cần phải mang theo quá nhiều dao phay hay chảo xào để phòng thân nữa, bởi bên cạnh nàng đã có một hộ vệ thực thụ.

Con đường trở về nhà dường như ngắn lại bởi tiếng cười trong trẻo của thiếu nữ và tiếng kêu lanh lảnh của tiểu linh thú, hòa cùng nhịp sống nhộn nhịp của chốn kinh kỳ cổ kính.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Không Ta Ác Hơn Nguyên Chủ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện