Nơi góc phố hẻo lánh ít người qua lại, Phượng Cửu lặng lẽ tựa lưng vào tường, chứng kiến trọn vẹn màn kịch vừa rồi. Ánh mắt nàng dừng lại trên người tiểu nữ oa nọ, không kìm được mà nở một nụ cười thanh thoát.Nụ cười ấy tựa như trăm hoa đua nở, lại như gió xuân mơn mởn lướt qua mặt hồ, nhẹ nhàng như làn lông vũ khẽ chạm vào đáy lòng người đối diện. Những kẻ...