Một bóng hình tựa như thiên thần giáng thế, đột nhiên hiện ra trước mắt Hạo Nhi. Ngài một tay chắp sau lưng, một tay đặt nhẹ trước bụng, quanh thân luồng khí kình cuồn cuộn mãnh liệt. Uy áp kinh người cùng khí tức nhiếp hồn đoạt phách bao trùm khắp không gian, khiến vạn vật như ngưng trệ.
“Sư tôn!” Hạo Nhi mừng rỡ khôn xiết, trong ánh mắt ánh lên những tia hy vọng rạng ngời. Cậu biết, cậu vẫn luôn tin rằng sư tôn nhất định sẽ đến cứu mình.
Lúc này, những tên cường giả Thần Vương vừa ra tay tấn công Hạo Nhi đều bị luồng khí kình cường đại đánh văng xuống đất. Kẻ nào kẻ nấy miệng trào máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn vị cường giả đột ngột xuất hiện kia.
“Ngươi... ngươi là ai?”
Thanh Đế chắp tay, đôi mắt thâm trầm lãnh đạm liếc nhìn lũ tu sĩ Thần Vương một lượt. Ngài không nói một lời, chỉ khẽ giơ tay lên, khiến đám người đang nằm rạp dưới đất bị một luồng khí lưu hữu hình nhấc bổng lên không trung.
“Không, đừng... xin đừng giết chúng ta... Đừng...”
Lời cầu xin còn chưa dứt, bàn tay đang mở của ngài đột nhiên siết chặt lại thành nắm đấm. Ngay khoảnh khắc đó, những tiếng rắc rắc khô khốc vang lên, đám tu sĩ kia ngoẹo đầu, tức khắc đoạn khí lìa đời.
Ở phía xa, những kẻ áo đen cũng không chịu nổi uy áp khủng khiếp ấy mà bị chấn đứt gân mạch, đồng loạt phun máu ngã gục, không còn hơi thở.
Sau khi thanh trừng đám người đó, Thanh Đế khẽ nhướn mày, thanh âm trầm lạnh vang lên: “Muốn chạy sao? Ra đây!”
Ngài phất ống tay áo, một bóng người từ chỗ ẩn nấp bị lôi tuột ra, ngã nhào xuống đất ngay trước mặt ngài.
“Thanh... Thanh Đế!” Gã đàn ông trung niên mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy quỳ sụp xuống: “Thanh Đế tha mạng, Thanh Đế tha mạng...”
“Ngươi nhận ra bản đế sao?” Thanh Đế nheo mắt, nhìn gã một lượt nhưng chẳng có chút ấn tượng nào.
“Bẩm Thanh Đế, tiểu nhân là thuộc hạ dưới trướng Bắc Diễm Đại Đế, nhiều năm trước từng có duyên được chiêm ngưỡng thánh nhan của ngài.” Gã cố trấn tĩnh, thầm nghĩ khi đưa danh hiệu Bắc Diễm Đại Đế ra, dù là Thanh Đế cũng sẽ nể mặt đôi phần mà tha cho gã một con đường sống.
Nào ngờ, lời gã vừa dứt, thanh âm đạm mạc vô tình kia lại vang lên: “Ồ? Hóa ra là người của Bắc Diễm? Vậy thì càng phải giết!”
Thanh Đế phất tay, gã đàn ông đang quỳ bỗng cảm thấy như có một ngọn đại sơn đè nặng lên người. Gã đổ rạp về phía trước trong tư thế quỳ, đầu đập mạnh xuống đất đến mức cổ gãy lìa. Máu tươi bắn tung tóe, chiếc thủ cấp lăn lông lốc vào một góc khuất.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, nhanh đến mức Hạo Nhi đứng sau cũng không kịp phản ứng. Mãi đến khi thấy kẻ kia đầu lìa khỏi cổ, cậu mới ngẩn người kinh ngạc.
“Còn không mau xử lý vết thương?” Thanh Đế quay lại nhìn Hạo Nhi.
“Sư tôn, ngài có thể cứu cả những bạn nhỏ này ra ngoài được không?” Hạo Nhi nhìn về phía đám trẻ đang hôn mê vì uy áp.
“Đến bản thân còn lo chưa xong mà còn tâm trí lo cho kẻ khác?” Thanh Đế liếc nhìn cậu rồi nói: “Vi sư không phải chân thân đến đây, đây chỉ là một sợi phân thân mà thôi. Muốn cứu người thì tự con đi mà cứu.”
Nghe vậy, Hạo Nhi vội hỏi: “Sư tôn, những tu sĩ ở đây đều phải giết hết sao?”
Thanh Đế hờ hững đáp: “Nơi này hẳn là một trại huấn luyện tử sĩ, những kẻ cầm đầu đều đã chết, số còn lại tùy con xử lý.”
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cưới Chớp Nhoáng, Dẫn Con Khuấy Đảo Khu Gia Thuộc