Chương 4745: Một kích chí mạng
Giữa không gian mênh mông hiu quạnh, bầu không khí dường như đông kết lại bởi sát khí nồng đậm. Những kẻ ẩn mình trong bóng tối nín thở dõi theo, đôi mắt chúng lạnh lẽo như loài dã thú chờ đợi thời cơ. Phía xa, đám trẻ đói khát với gương mặt hốc hác, ánh mắt run rẩy nhìn về phía trận chiến, nơi một sinh linh nhỏ bé đang liều mạng giành giật sự sống.
Nam tử tấn công gầm lên một tiếng đầy giận dữ, thanh đao trong tay gã vung lên tạo thành một vệt sáng lạnh lẽo, xé toạc không gian lao thẳng về phía Hạo Nhi. Gã không thể tin nổi mình lại bị một đứa trẻ làm bị thương ở bả vai, vết thương ấy tuy không sâu nhưng lại là nỗi sỉ nhục lớn lao đối với một kẻ như gã.
Hạo Nhi cắn chặt môi đến mức bật máu, cơn đau xé lòng từ những vết thương trên cơ thể khiến tầm nhìn của cậu đôi chút nhòe đi. Tuy nhiên, đôi bàn tay gầy guộc vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm không hề lỏng lẻo. Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sát sạt đỉnh đầu, cậu bé đột ngột xoay người, một chiêu thức quái dị nhưng đầy chuẩn xác được tung ra.
“Chết đi!” Nam tử nọ gào lên, dồn toàn bộ sức bình sinh vào cú chém tiếp theo.
Thế nhưng, Hạo Nhi không hề né tránh như trước. Cậu bé đón nhận cú đánh bằng một tư thế liều lĩnh, để mặc cho vai trái bị lưỡi đao chém trúng, máu tươi bắn tung tóe. Đổi lại, thanh kiếm trong tay cậu như một con rắn độc, nhân lúc đối phương sơ hở mà đâm thẳng vào lồng ngực gã.
Tiếng kim loại đâm xuyên qua da thịt vang lên khô khốc. Nam tử kia trợn tròn mắt, hơi thở khựng lại, thanh đao trong tay rơi rụng xuống đất tạo nên một tiếng vang chát chúa. Gã nhìn xuống thanh kiếm đang cắm sâu trong ngực mình, rồi lại nhìn khuôn mặt kiên cường đến đáng sợ của đứa trẻ trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.
Đám người áo đen quay lại quan sát từ xa không khỏi kinh ngạc, những cái bóng vốn tĩnh lặng nay cũng phải khẽ lay động. Một kích vừa rồi không chỉ là kỹ năng, mà còn là ý chí sinh tồn mãnh liệt đến cực hạn. Hạo Nhi khuỵu xuống, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt giữa đêm đen lạnh lẽo.
Máu của cả hai hòa lẫn vào nhau, thấm đẫm mảnh đất cằn cỗi. Đám trẻ đói khát chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng chúng dường như có một thứ gì đó vừa trỗi dậy, một niềm hy vọng mong manh giữa chốn địa ngục trần gian này. Trận chiến dù chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng một kích chí mạng ấy đã xoay chuyển cả cục diện.
Hạo Nhi run rẩy rút kiếm ra, mặc cho cơ thể đã chạm đến giới hạn. Cậu biết rằng, trong bóng tối kia vẫn còn rất nhiều đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, và cậu không được phép ngã xuống lúc này.
Đề xuất Trọng Sinh: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá