Chương 4740: Chủ quan
Giữa những tầng mây trôi lững lờ, đỉnh Vân Tiêu hiện ra thoát tục như chốn bồng lai tiên cảnh. Nguyệt nhi đứng trước cửa núi, nhìn những luồng linh khí quen thuộc đang cuộn xoáy quanh các trận pháp phức tạp, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi niềm bồi hồi khó tả. Nơi đây chính là nhà, là nơi che chở nàng suốt những năm tháng tu hành.
Ngay khi nàng vừa đặt chân qua ranh giới của kết giới, một bóng hình thanh tú đã từ phía xa tiến lại gần. Mộ Thần vận y phục trắng tinh khôi, khí chất điềm đạm, đôi mắt sáng như sao đêm nhìn nàng, khẽ mỉm cười: “Nguyệt nhi, muội đã về rồi.”
Nguyệt nhi nhìn vị sư huynh luôn kề vai sát cánh cùng mình, tâm tình vốn đang căng thẳng bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Nàng khẽ gật đầu, thanh âm trong trẻo như tiếng chuông ngân: “Mộ Thần ca ca, muội đã quay về. Sư phụ hiện giờ có ở trong điện không?”
Mộ Thần nhẹ nhàng đáp lời: “Sư phụ đã biết muội về nên căn dặn ta ra đón. Người đang đợi muội ở điện chính, chúng ta mau đi thôi, đừng để Người phải chờ lâu.”
Hai người cùng nhau rảo bước trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh, xuyên qua những tán tùng cổ thụ ngàn năm. Mỗi bước đi, linh khí xung quanh lại càng thêm nồng đậm, dẫn lối họ đến trước đại điện uy nghiêm, nơi Thanh Đế đang tĩnh tọa.
Bước vào trong điện, một mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa, xua tan mọi mệt mỏi trần thế. Phía trên cao, Thanh Đế ngồi đó, dáng vẻ tiêu sái thoát tục, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả càn khôn đại đạo. Nguyệt nhi và Mộ Thần đồng loạt quỳ xuống, cung kính hành lễ.
“Đệ tử bái kiến Sư phụ.”
Thanh Đế khẽ mở mắt, ánh nhìn hiền từ nhưng không kém phần uy nghiêm lướt qua hai vị đệ tử ưu tú của mình. Người khẽ phất tay, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp gian điện: “Trở về là tốt rồi. Nguyệt nhi, chuyến đi này chắc hẳn con đã chịu không ít vất vả.”
Nguyệt nhi ngước nhìn vị tôn sư mà nàng hằng kính trọng, đôi mắt long lanh chứa chan cảm xúc: “Được gặp lại Sư phụ và sư huynh, mọi gian khổ đối với đệ tử đều không đáng kể. Chỉ mong không làm phụ sự kỳ vọng của Người.”
Thanh Đế khẽ gật đầu, ý cười hiện lên nơi khóe mắt, không khí trong điện bỗng chốc trở nên ấm áp vô ngần. Người nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù vẫn đang cuộn sóng, như thể đã thấu thị hết thảy nhân quả thế gian.
Đề xuất Hiện Đại: Ngũ Gia! Phu Nhân Có Vô Số Thân Phận Trong Giới Hắc Bạch