Chương 4695: Tin tức
Trên đỉnh Vân Tiêu Sơn, mây mù lượn lờ như dải lụa tiên, che khuất đi sự tĩnh mịch vốn có của nơi thâm sơn cùng cốc. Thanh Đế đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những luồng sóng ngầm của nhân gian đang cuộn trào.
Tin tức về việc đồ đệ của ông bị sát hại vẫn còn là một vết thương chưa lành trong lòng vị chí tôn ấy. Để bảo vệ uy nghiêm cùng danh dự cho kẻ đã khuất, Thanh Đế đã không ngần ngại vung tay, khiến huyết nhuộm hồng y, tiễn đưa những kẻ ngông cuồng của các tông môn khác xuống hoàng tuyền. Hành động ấy như một lời cảnh cáo đanh thép gửi đến khắp thiên hạ, rằng đồ đệ của ông, dù đã nằm xuống, cũng không kẻ nào được phép xúc phạm.
Trong lúc đó, tại Thiên Dương tông, không khí bao trùm một vẻ căng thẳng tột độ. Đám người của tông môn này đang ráo riết truy lùng tung tích của Thanh Đế sau những biến cố đẫm máu. Thế nhưng, bóng dáng vị đại năng ấy tựa như hư vô giữa cõi hồng trần, khiến bọn chúng dù có lật tung cả đại lục cũng chẳng tìm thấy một dấu vết nhỏ nhoi.
Trái ngược hoàn toàn với những sóng gió đang chực chờ bùng nổ bên ngoài, tại Vân Tiêu Sơn, ba đứa trẻ vẫn hồn nhiên sống trong sự bảo bọc của sư phụ. Hạo Nhi và Mộ Thần vốn tính tình kiên định, mỗi người đều chuyên tâm rèn luyện bộ kiếm pháp mà Thanh Đế đích thân truyền thụ. Dưới tùng lâm lộng gió, tiếng kiếm reo vang hòa cùng tiếng lá rơi xào xạc, mỗi chiêu thức đều mang theo ý cảnh riêng biệt, phù hợp với thiên bẩm của từng người.
Riêng Nguyệt Nhi, hài tử nhỏ tuổi nhất mà Thanh Đế luôn dành cho sự ưu ái dịu dàng, lại chọn cho mình một con đường khác biệt. Nàng không mặn mà với đao kiếm lạnh lùng mà thiên về y dược, lấy việc cứu nhân độ thế và chăm sóc cỏ cây làm niềm vui.
Trước đó, khi Thanh Đế dẫn ba đứa trẻ vào thành phố nhộn nhịp, ông đã dùng bí thuật để che đậy dung nhan thực sự của chúng. Giữa chốn phồn hoa, ba đứa nhỏ tựa như những hài tử bình thường, không hề hay biết rằng ngoài kia, bao kẻ đang lùng sục bóng dáng của sư phụ mình.
Tại khu linh điền xanh mướt trên núi, Thanh Đế đứng cạnh Nguyệt Nhi, giọng nói trầm ấm mà uy nghiêm vang lên: “Nguyệt Nhi, linh lực trong cơ thể con không chỉ để chiến đấu, mà còn là nguồn sống của vạn vật. Hãy thử dùng nó để tưới mát cho những linh dược này xem sao.”
Tiểu Thất chớp chớp đôi mắt to tròn, gật đầu ra chiều hiểu ý. Nàng khẽ vận động linh lực, những giọt sương tinh khiết theo đầu ngón tay nàng rơi xuống, thấm đều vào từng gốc dược thảo, khiến chúng bừng lên sức sống mãnh liệt, tỏa ra hương thơm thanh khiết thoát tục.
Thanh Đế nhìn đồ đệ nhỏ với ánh mắt hài lòng, sau đó dẫn nàng ra phía thác nước sau núi. Tiếng nước đổ ầm ầm như sấm rền, bọt tung trắng xóa cả một vùng trời, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ.
“Thân pháp của một y sư cần nhất là sự linh hoạt và thanh thoát. Hôm nay, ta sẽ truyền dạy cho con bộ Khinh Công Phi Vũ.”
Vừa dứt lời, bóng dáng Thanh Đế đã nhẹ nhàng bay lượn giữa làn nước xiết tựa như một chiếc lá rụng, lướt đi trên không trung mà không hề vướng chút bụi trần. Nguyệt Nhi nhìn theo bóng dáng sư phụ, trong lòng tràn đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Nàng hiểu rằng, trong chốn tu chân đầy rẫy hiểm nguy này, chỉ có rèn luyện bản thân thật tốt mới có thể không phụ sự kỳ vọng của sư phụ.
Những tin tức về cuộc truy đuổi vẫn cứ âm thầm truyền đi khắp các tông môn, nhưng tại chốn Vân Tiêu Sơn mây phủ, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tình thầy trò và những bước chân chập chững của ba đứa trẻ trên con đường tu tiên đầy gian khổ nhưng cũng lắm huy hoàng.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Hủy Hôn, Tôi Trở Thành Quyền Thần Bậc Nhất Kinh Thành