Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4681: Chờ mong chương 4681

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc, rây xuống đỉnh Vân Tiêu những sợi tơ vàng óng ả. Gió núi khẽ lay động tán linh quả, mang theo hương thơm thanh khiết thấm đẫm vào lòng người, xua tan đi cái lạnh lẽo của màn đêm trường.

Sư phụ đứng trên mỏm đá cao, tà áo trắng bay nhẹ theo gió, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía những bóng dáng nhỏ bé đang bận rộn dưới điền trang. Tiểu Thất và Hạo Nhi đang cần mẫn tưới nước cho đám linh dược, mỗi động tác đều toát lên vẻ cung kính và nghiêm cẩn.

Ở một góc khác, Mộ Thần đang say mê bên những khối gỗ linh, đôi tay khéo léo gọt giũa từng chi tiết cho khôi lỗi đầu tay. Sự tĩnh lặng của núi rừng bị phá vỡ bởi tiếng đục đẽo đều đặn, tạo nên một bản nhạc lao động đầy sức sống giữa chốn thâm sơn cùng cốc.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Mộ Nguyệt tại động phủ cũ của vị sư tỷ đã khuất, Sư phụ khẽ thở dài một tiếng, trong lòng không khỏi có chút bùi ngùi. Thời gian trôi qua thật nhanh, những đứa trẻ này rồi sẽ sớm trưởng thành, gánh vác trọng trách và tiếp nối linh mạch của Vân Tiêu Sơn.

Sư phụ cất giọng trầm ấm, thanh âm tuy không lớn nhưng vang vọng khắp triền núi, lọt vào tai từng vị đồ đệ: “Các con hãy tạm dừng tay, lại đây sư phụ có chuyện cần dặn dò.”

Nghe tiếng gọi, ba vị đồ đệ lập tức buông công việc đang dang dở, nhanh chóng tập hợp trước mặt người. Tiểu Thất khẽ lau mồ hôi trên trán, đôi mắt lấp lánh sự tò mò và kính trọng.

“Sắp tới là kỳ khảo hạch, ta dự định vài ngày nữa sẽ dẫn các con xuống núi một chuyến. Chúng ta cần mua sắm thêm một số vật dụng thiết yếu và vật liệu quý để chế tác khôi lỗi.” Sư phụ ôn tồn nói.

Vừa nghe đến việc được xuống núi, đôi mắt của Tiểu Thất và Hạo Nhi sáng rực lên như sao sa. Đã bao lâu rồi họ chưa được nhìn thấy cảnh phồn hoa phố thị, chưa được nếm những món ăn dân dã nơi nhân gian? Sự chờ mong và háo hức hiện rõ trên từng khuôn mặt non nớt.

Sư phụ mỉm cười nhìn đám học trò, lại nghiêm giọng dặn thêm: “Tuy nhiên, từ đây đến lúc khởi hành, các con tuyệt đối không được lơ là việc tu tập. Chuyến đi này không chỉ để mua sắm, mà còn là một phần của thử thách rèn luyện tâm tính. Ai không hoàn thành bài học chế tác và khai khẩn, sẽ phải ở lại trông coi linh điền.”

“Đồ nhi xin tuân mệnh sư phụ! Chúng con nhất định sẽ dốc sức tu luyện, không làm người thất vọng.” Cả ba đồng thanh đáp lời, khí thế hừng hực.

Trong lòng mỗi người lúc này đều tràn đầy những hy vọng và mong cầu. Chuyến đi xuống núi sắp tới không chỉ là một hành trình mua sắm đơn thuần, mà còn là bước ngoặt mở ra những trải nghiệm mới lạ trong cuộc đời tu hành thanh tịnh trên đỉnh Vân Tiêu này.

Sư phụ nhìn về phía động phủ của Mộ Nguyệt, thầm nghĩ trong lòng, hy vọng nàng cũng có thể sớm thích nghi với môi trường mới, hóa giải nỗi đau trong quá khứ để nhất tâm hướng đạo. Vạn dặm hành trình, thảy đều bắt đầu từ sự chờ mong và lòng kiên định của ngày hôm nay.

Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện