“Ngươi muốn giết kẻ nào?”
Mang theo mặt nạ quỷ, nam tử một tay ôm lấy Nguyệt Nhi, lặng lẽ hiện thân ngay sau lưng Hắc Sơn môn chủ. Giọng nói đạm mạc lạnh lẽo tựa Tu La từ Địa Ngục, khẽ lọt vào tai hắn ta khiến người nghe không khỏi rùng mình kinh hãi. Thân hình Hắc Sơn môn chủ bỗng chốc cứng đờ, cả người không dám động đậy, hay nói đúng hơn là căn bản không thể cử động được.
Người nọ đột ngột xuất hiện phía sau, chỉ cần đặt một bàn tay lên vai cũng đủ khiến hắn cảm nhận được luồng tử khí ngập đầu. Áp lực đáng sợ ấy bao trùm lấy toàn thân, khiến ngay cả ý nghĩ muốn bỏ chạy cũng tan biến trong hư vô. Hắc Sơn môn chủ vốn dĩ một tay xách Mộ Thần, một tay bóp chặt lấy cổ cậu bé, nhưng dưới sức ép nghẹt thở trên bả vai, hắn không tự chủ được mà từ từ hạ tay xuống, buông lỏng cổ đối phương như thể cơ thể không còn thuộc về sự kiểm soát của chính mình.
Mộ Thần vừa chạm đất liền nhanh chóng chạy đến bên cạnh nam tử đeo mặt nạ quỷ, ngẩng đầu nhìn muội muội, lo lắng hỏi: “Muội muội, muội sao rồi? Có bị thương ở đâu không?”
“Muội không sao, ca ca, muội vẫn ổn.” Nguyệt Nhi vội vàng đáp lời, định bụng nhảy xuống nhưng người nọ lại ôm nàng quá chặt, hắn không buông tay thì nàng cũng chẳng thể nào xuống được.
“Răng rắc!”
“Á!”
Hai đứa nhỏ đang mải nói chuyện bỗng nghe thấy một tiếng xương gãy rợn người, vội quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy nam tử mặt nạ quỷ khẽ vỗ nhẹ lên vai Hắc Sơn môn chủ, vậy mà cả người hắn ta như bị vỡ nát toàn bộ kinh mạch xương cốt, đổ gục xuống đất co quắp thành một đoàn. Tiếng gào thét thê lương vang lên, máu tươi trào ra khỏi miệng, đôi mắt hắn trợn ngược, cơ thể giật mạnh mấy hồi rồi tắt thở ngay tại chỗ.
Nguyệt Nhi ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, rồi thấy nam tử hơi nghiêng đầu nhìn nàng, trầm giọng hỏi: “Có sợ không?”
Nguyệt Nhi lắc đầu, nhìn hắn đáp: “Không ạ, gan của con lớn lắm.”
Nghe vậy, nam tử khẽ nhếch môi cười: “Rất tốt.”
“Ngài thả con xuống đi!” Nguyệt Nhi thừa cơ nói, lại liếc nhìn Sơn Ma lão tổ đằng kia, chun mũi bảo: “Nếu không, lát nữa không đánh lại lão ma đầu ăn thịt trẻ con kia thì biết làm sao?”
“Ha ha...” Nam tử cười khẽ đầy trầm thấp, vẫn một tay ôm lấy nàng, ngạo nghễ nói: “Đối phó với hắn, ta chỉ cần một tay là đủ.”
Dứt lời, hắn phất tay một cái, sợi dây thừng trói trên người Mộ Thần liền đứt đoạn. Hắn hơi nghiêng mình, liếc nhìn Ngân Lang đang bị vây khốn, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý, rồi ôm Nguyệt Nhi chậm rãi bước tới. Mộ Thần thấy thế cũng vội vàng bám sát theo sau. Ngân Lang nhìn chằm chằm người nam tử này, đôi mắt vẫn mang theo vài phần đề phòng, dường như đang suy tính điều gì.
“Ngân Lang là Siêu Thần Thú, lợi hại như vậy, sao cái lồng này lại nhốt được nó?” Nguyệt Nhi tò mò hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào cái lồng đang tỏa ra kim quang rực rỡ.
“Đây là một món bảo bối hiếm có, đừng nói là Siêu Thần Thú, ngay cả Thượng Cổ Thần Thú cũng khó lòng thoát khỏi.” Nam tử mặt nạ quỷ vừa nói vừa đặt tay lên lớp thép Huyền Kim, lòng bàn tay khẽ xoay nhẹ. Chỉ nghe một tiếng “Keng” vang lên kèm theo một luồng khí lưu mãnh liệt chấn động ra xung quanh.
“Phụt!”
Sơn Ma lão tổ đang được người khác dìu đỡ bỗng hộc ra một ngụm máu tươi. Bảo bối vốn dĩ đã nhỏ máu khế ước nay bị cưỡng ép cắt đứt liên kết khiến lão bị khí huyết phản phệ, linh lực cắn trả trầm trọng. Sắc mặt lão vốn đã tái nhợt nay càng trở nên trắng bệch như tờ giấy, thương thế chồng chất làm tầm mắt lão tối sầm lại, phải gồng mình lắm mới không ngã quỵ.
Nguyệt Nhi kinh ngạc quan sát, thấy nam tử trở tay một cái, món bảo vật to lớn kia đã bị thu nhỏ lại nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, biến thành một chiếc chuông vàng nhỏ nhắn xinh xắn.
“Cho con này.” Hắn đặt món đồ vào tay Nguyệt Nhi.
Đề xuất Xuyên Không: Bà Xã Nhà Tôi Đến Từ Ngàn Năm Trước