“Để ta.” Hoàn Nhan Thiên Hoa khẽ nói, nhận lấy chén nước từ tay Lãnh Sương, cẩn thận đút cho Phượng Cửu uống. Sau khi xong xuôi, nàng mới đưa lại chiếc chén không cho Lãnh Sương.Một ngụm nước thấm giọng, cảm giác khô rát nơi cổ họng cũng vơi đi không ít. Phượng Cửu tựa lưng vào thành giường, ánh mắt nhìn về phía Hoàn Nhan Thiên Hoa, khẽ hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ nói xem, có phải huynh ấy...