Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4437: Chuyển gì xảy ra

Điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả chính là khí độ tôn quý ẩn hiện trên thân ba đứa trẻ kia. Vốn là bậc trọng thần trong triều, hắn đã từng diện kiến vô số hạng người, nhưng dù là các vị Hoàng tử, Công chúa chốn cung đình, khí chất cũng chẳng thể sánh bằng ba hài nhi này.

Cặp song sinh kia tuổi đời tuy nhỏ, nhưng tiểu nữ oa có đôi mắt trong veo như ngọc, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu; còn tiểu nam hài lại mang dáng dấp của một “vị đại nhân thu nhỏ”, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra, ánh mắt chất chứa sự dò xét và nghiên cứu.

Lại nói đến đứa trẻ lớn hơn kia, nhìn qua chừng tám chín tuổi, nhưng khí thế đã sớm định hình, tựa như một thanh bảo kiếm sắc lém, lạnh lùng khiến người ta phải nể sợ. Hơi thở của hắn lãnh đạm, gương mặt cương nghị mang theo nhuệ khí, lúc này cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn. Trong lúc hắn đánh giá đứa trẻ, thì đứa trẻ cũng đang quan sát ngược lại hắn.

Phải biết rằng, hắn vốn ở vị cao quyền trọng, uy áp trên người đủ để khiến kẻ khác phải kiêng dè, ngay cả những bậc trưởng thành cũng chẳng mấy ai dám nhìn thẳng vào hắn như thế. Vậy mà ba đứa nhỏ này lại chẳng chút sợ hãi, không hề hoảng loạn, dám bất động thanh sắc mà quan sát hắn, điều này quả thực khiến hắn phải nhìn bằng con mắt khác.

“Hôm nay ta được nghỉ mộc, phụ thân cũng vừa trở về, hẳn là người đã biết tin đệ về, chắc cũng sắp tới đây rồi.” Phan Hoằng vừa nói vừa thu hồi ánh mắt đang đặt trên người ba đứa trẻ.

Phan Ninh nở nụ cười, đáp lời: “Vậy thì tốt quá, đệ mang ba đứa nhỏ này về, vừa vặn muốn thưa chuyện để mọi người cùng làm quen. Sau này, ba đứa trẻ này sẽ ở lại trong nhà chúng ta.”

Nói đoạn, Phan Ninh quay sang dặn dò phu nhân của mình: “Nàng hãy đưa bọn trẻ vào trong trước, bảo hạ nhân chuẩn bị chút bánh ngọt cho chúng dùng tạm.”

“Thiếp thân tuân mệnh.” Mỹ phụ nhân khẽ đáp lời, sau khi hành lễ xong, nàng mới nắm tay nhi tử Thanh Nhi của mình, nhìn ba đứa trẻ rồi ôn tồn nói: “Các con theo ta vào trong nào! Chúng ta đến tiền sảnh nghỉ ngơi một lát.”

Đợi đến khi mấy đứa trẻ đã đi khuất, Phan Hoằng mới lên tiếng hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, ái chà, Tổ phụ tới rồi.” Phan Ninh thấy bóng dáng quen thuộc đang chậm rãi bước đến, không nhịn được mà mỉm cười, vội vàng tiến lên đỡ lấy ông: “Tổ phụ, tin tức của ngài thật linh thông nha! Tôn nhi vừa mới bước chân vào cửa mà ngài đã hay biết rồi.”

Phan lão gia tử liếc nhìn hắn một cái, trầm giọng nói: “Ta nghe người ta đồn rằng ngươi mang ba đứa nhỏ về, nên mới muốn tới xem thực hư ra sao.” Ngừng một chút, ông lại tiếp: “Ngươi không phải là ở bên ngoài làm bậy, gây chuyện gì có lỗi với Thu Di đấy chứ?”

Nghe vậy, Phan Ninh không khỏi ngỡ ngàng, rồi bật cười thành tiếng: “Tổ phụ, tôn nhi là người thế nào chẳng lẽ ngài lại không rõ? Huống hồ, con và phu nhân vốn tình thâm nghĩa trọng, sao có thể làm ra loại chuyện đó được. Chuyện này quả thực không giống như ngài nghĩ đâu.”

Hắn lắc đầu cười khổ, không ngờ mọi người trong nhà đều hiểu lầm như vậy. Tuy nhiên, hắn cũng không giải thích gì thêm mà chỉ nói: “Ba đứa trẻ này là con tình cờ gặp được trên đường về, chúng bị lạc mất gia quyến, lại chẳng nhớ nhà ở nơi nao, nên con mới đưa về đây, tạm thời để chúng ở lại trong phủ.”

“Cái cớ này tìm chẳng được cao minh cho lắm, đầy rẫy sơ hở.” Đại ca Phan Hoằng đứng bên cạnh nhàn nhạt liếc hắn một cái, rõ ràng là không tin lời phân trần ấy.

Lão gia tử cũng nhìn hắn đầy ẩn ý, tuy chẳng nói lời nào nhưng ánh mắt ấy đã lộ rõ ý tứ, bảo hắn đừng có dùng những lời lẽ thoái thác đó để qua mắt bọn họ.

Phan Ninh gượng cười. Đúng lúc này, hắn thấy phụ thân mình đang đi tới, vội vàng hành lễ: “Phụ thân.”

“Ừm.” Phan lão gia gật đầu, nhìn Phan Ninh rồi hỏi: “Ta nghe nói con mang ba đứa trẻ về phủ? Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Đề xuất Trọng Sinh: Mẫu Thân Lâm Trọng Bệnh, Phu Quân Dứt Khoát Cắt Đứt Duyên Tơ Hồng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện