Gió núi lồng lộng thổi qua sườn dốc cheo leo, nơi những dòng nham thạch nóng bỏng vẫn còn âm ỉ cháy đỏ rực một góc trời. Sau hai ngày hai đêm giao tranh kịch liệt, khi tia nắng đầu tiên của ngày thứ ba vừa chạm tới đỉnh núi, Hỏa Kỳ Lân cuối cùng cũng chịu khuất phục trước uy nghi của Phượng Cửu. Nàng nhẹ nhàng thi triển y thuật chữa trị vết thương cho linh thú, rồi tiến hành kết khế ước cổ xưa. Thanh âm nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, giải thích rõ việc sau này sẽ chuyển giao khế ước này cho hài tử của mình. Hỏa Kỳ Lân phủ phục, tâm phục khẩu phục mà chấp thuận, sau đó hóa thành một luồng hồng quang tan biến vào không gian của nàng.
Đỗ Phàm cùng Tử Điêu từ đằng xa vội vã tiến lại gần, chắp tay cung kính: "Chúc mừng chủ tử đã thu phục được thần thú, giải trừ được một mối lo lớn." Phượng Cửu khẽ mỉm cười, đôi mày thanh tú hiện rõ vẻ mệt mỏi, nàng đưa tay day nhẹ mi tâm rồi ngước nhìn bầu trời bao la. Nàng khẽ thở dài: "Trận pháp Bất Dạ Thiên vốn dĩ mượn linh lực của Kỳ Lân thú để duy trì, nay linh thú đã theo ta, trận pháp cũng tự khắc tiêu tan. Từ nay về sau, nơi này rốt cuộc đã có ngày đêm phân định, âm dương tuần hoàn, cũng coi như là một mối phúc lành cho bách tính."
Nàng trầm ngâm một lát rồi tiếp lời: "Khi ngày đêm khôi phục bình thường, linh khí trong trời đất cũng sẽ dần dần sung túc trở lại. Đối với tu sĩ nơi đây, đó là cơ hội để đột phá cảnh giới Nguyên Anh, chạm tới phi tiên. Có điều, đám ma tu kia không biết còn ẩn nấp ở chốn nào, chúng ta vẫn cần phải quay về điều tra một phen." Nói đoạn, nàng nhìn quanh một lượt rồi phân phó: "Tìm một chỗ nghỉ ngơi đã, lát nữa hãy khởi hành về Vô Ngần thành."
Đỗ Phàm cùng mọi người vâng lệnh, theo nàng đi sâu vào rừng trúc xanh mát, tìm thấy một con suối nhỏ róc rách để dừng chân nghỉ ngơi và dùng chút lương khô. Trong lúc họ đang tận hưởng chút thanh tịnh giữa chốn thâm sơn, thì tại thế giới bên ngoài, toàn bộ Bất Dạ Thiên đã sớm rơi vào cảnh náo nhiệt chưa từng có. Người dân trong thành ai nấy đều ngỡ ngàng, reo hò khi lần đầu tiên thấy mặt trời lặn xuống và màn đêm buông phủ với ngàn sao lấp lánh. Họ không biết vì sao trời đất lại thay đổi, nhưng trong lòng ai nấy đều tràn ngập hy vọng về một cuộc sống mới.
Tại Vô Ngần thành, Khương thành chủ đứng trước cổng phủ, kinh ngạc nhìn đám người Cổ thành chủ trở về với dáng vẻ rệu rã, thương tích đầy mình. Ông vội vàng bước tới hỏi: "Làm sao chỉ có các vị trở về? Phượng cô nương và những người khác đâu rồi?" Cổ thành chủ nhìn nhau, thở dài mệt mỏi: "Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, chúng ta đều mang thương tích, hãy để chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi sẽ tường thuật lại."
Khương thành chủ thấy vậy liền nhanh chóng sắp xếp phòng ốc, vừa đi vừa không nén nổi tò mò: "Mấy ngày qua toàn bộ Bất Dạ Thiên xuất hiện dị tượng, ngày đêm đột ngột phân minh, các thế lực lớn nhỏ đều đang suy đoán rốt cuộc là vị đại năng nào đã phá vỡ trận pháp nghìn năm này." Nhìn thấy thần sắc khác thường của mọi người, ông lờ mờ đoán được chân tướng, thầm nghĩ quả nhiên vị Phượng cô nương kia không phải người thường, chuyện kinh thiên động địa này chắc chắn có liên quan đến nàng.
Sau khi đã ngồi xuống tịnh dưỡng, Cổ thành chủ mới nhìn về phía Khương thành chủ, nghiêm giọng hỏi: "Thời gian gần đây, trong thành có xuất hiện dấu vết của ma tu hay không?" Khương thành chủ sững sờ: "Ma tu sao? Nơi này vốn dĩ hiếm khi thấy bóng dáng chúng, sao đột nhiên các vị lại hỏi vậy?" Dứt lời, ông nhìn những vết thương trên người họ, kinh hãi thốt lên: "Lẽ nào thương thế của các vị là do ma tu gây ra?"
Cổ thành chủ nặng nề gật đầu: "Phải, chúng ta bị ma tu phục kích tại Kỳ Lân sơn. Chúng muốn ép chúng ta quy thuận nhưng không thành. May mắn thay có Phượng cô nương ra tay cứu mạng, nếu không chúng ta đã sớm bỏ mạng tại chốn rừng thiêng nước độc đó rồi. Nàng dặn chúng ta về trước để thăm dò xem ma tu có còn lẩn lút ở các thành khác hay không." Khương thành chủ nghe xong mà lòng vẫn chưa hết bàng hoàng, chỉ biết thở dài cảm thán về sự can trường và ơn nghĩa của nàng.
Đề xuất Xuyên Không: Hóa Thân Vào Cõi Sách, Ta Tác Hợp Lương Duyên Nơi Tiên Giới