Chương 4187: Nước Mắt Kể Lể, Lòng Đầy Oán Hận
Giữa bãi đồng hoang vắng vẻ kia, ánh mắt của Nguyễn Thu Tuyết đã nhuốm đầy lửa ghen tuông. Nàng ta không thể chịu đựng được cảnh Nam tử vận cẩm bào cứ mãi dõi theo bóng dáng cao quý của Mỹ nhân y phục hồng. Lòng dạ bị sự đố kỵ che lấp, Nguyễn Thu Tuyết lén lút rút ra một cây ngân châm sắc lạnh, nhằm vào chỗ hiểm mà phóng đi.
Thế nhưng, Mỹ nhân y phục hồng nào phải kẻ tầm thường? Nàng khẽ động tay, ngân châm đã bị hóa giải trong chớp mắt. Ánh mắt nàng lạnh lẽo như sương tuyết, nhìn thẳng vào Nguyễn Thu Tuyết, lời cảnh cáo thốt ra mang theo uy lực khiến người ta không dám xem thường.
Thấy tình hình căng thẳng, Nam tử vận cẩm bào vội vàng bước tới can ngăn. Chàng ta vừa giữ lấy Nguyễn Thu Tuyết, vừa dùng lời lẽ ôn tồn trấn an, mặc dù nàng ta vừa hành động sai trái, nhưng trong lời nói của chàng vẫn chất chứa sự quan tâm sâu sắc, khiến người ngoài nhìn vào không khỏi cảm thán.
Ở một góc khuất, Lão nhân cùng Nam tử trung niên đã chứng kiến toàn bộ màn kịch vừa diễn ra. Lão nhân tỏ vẻ hứng thú lạ thường đối với thân phận của Mỹ nhân y phục hồng. Để bày tỏ lòng hiếu khách, Lão nhân liền sai hạ nhân đi săn bắn sơn thú, chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, mời nhóm Mỹ nhân y phục hồng cùng chung vui.
Nguyễn Thu Tuyết bị can ngăn, nhưng nỗi uất hận trong lòng không hề nguôi ngoai, ngược lại càng thêm chất chồng. Nàng cảm thấy mình bị tổn thương sâu sắc, bị xem thường ngay trước mặt người mình yêu. Nước mắt lã chã rơi, nàng thề trong lòng sẽ không dễ dàng bỏ qua. Mỹ nhân y phục hồng kia đã đắc tội với nàng, vậy thì nàng sẽ dùng quyền thế và uy danh của gia tộc mình ở Thanh Ma thành để khiến đối phương phải trả một cái giá thật đắt.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Thiếp Khuất, Bệ Hạ Mới Hối Hận