Ánh dương vàng rực rỡ trải dài trên lộ trình, chiếc xe ngựa quý phái chở theo một tuyệt sắc giai nhân đang băng băng tiến về chốn Thanh Vân Bích Trì, nơi tiên cảnh giáng trần. Ngọc Nhi ngồi bên ngoài, đôi mắt lạnh lùng dõi về phía trước, lòng chỉ mong chuyến thưởng ngoạn này của vị kiều diễm nhân nhi được trọn vẹn an lành.
Song, niềm an lành ấy chợt bị cắt đứt phũ phàng.
Giữa đường lớn, Tằng Tam cùng hai nam tử áo gấm khác xuất hiện, dáng vẻ bệ rạc, ánh mắt tham lam lộ rõ sự vô lễ. Bọn chúng đã nghe danh về dung nhan khuynh thành đang ngự trong xe, cố tình bày bố trận chặn đường, chỉ muốn được mục kiến mỹ nhân một lần.
Tằng Tam, kẻ đứng đầu bọn chúng, không hề kiêng nể, hắn toan đưa tay thô lỗ vén rèm xe lên. Đúng lúc ấy, một đạo khí tức băng hàn chợt lóe, vô hình vô ảnh. Ngọc Nhi không cần lên tiếng cảnh cáo, chỉ khẽ động tâm niệm, một luồng khí nhận sắc bén như băng tuyết đã giáng thẳng vào đầu gối của Tằng Tam.
Một tiếng rên đau đớn vang lên. Tằng Tam gục xuống, đầu gối chịu trọng thương, máu tươi thấm ướt lớp áo. Hắn ôm vết thương quằn quại, gương mặt trắng bệch vì cơn đau buốt thấu xương, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự cuồng vọng không hề giảm sút. Hắn nghiến răng ken két, thề rằng dù phải bò lết cũng nhất định không để chiếc xe ngựa này thoát khỏi tầm mắt.
Đề xuất Ngược Tâm: Cướp Chồng