Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 195: Tình cảm khẽ nhúc nhích!

Chủ tử đang lắng nghe tiếng nàng, bỗng quay đầu nhìn lại. Khi thấy nàng dưới chân trượt trên sỏi đá, cả người chao đảo lao về phía bờ ao, Chủ tử liền như bản năng vọt tới đỡ lấy nàng. Song, vừa ôm được người vào lòng, Chủ tử đã giật mình. Thân thể thiếu nữ nhỏ nhắn mềm mại va vào ngực hắn, da thịt mịn màng dán chặt lồng ngực rắn rỏi, kiên cố của hắn. Mùi thuốc thoang thoảng đặc trưng trên người nàng len lỏi vào hơi thở, khuấy động trong lòng Chủ tử một tầng gợn sóng nhẹ.

Đôi tay trắng nõn của nàng níu chặt vạt áo trước ngực hắn, khuôn mặt nhỏ vùi trong lòng hắn. Chỉ thấy mái tóc đen nhánh, mềm mại lướt qua. Người trong lòng từ kinh ngạc ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt thâm thúy của Chủ tử. Khoảng cách gần gũi đến vậy, bốn mắt giao nhau, một cảm tình khó gọi tên lặng lẽ lan tràn trong lòng.

Mà tình cảnh hai người họ, lọt vào mắt Ảnh Nhất đang đứng cách đó không xa, lại biến thành cảnh đôi bên hàm tình mạch mạch nhìn nhau, khiến cả người y rối bời trong gió. Chẳng phải sao? Đây chính là hai đại trượng phu! Dù thiếu niên kia có nhỏ nhắn hơn đôi chút, nhưng cũng không thể bỏ qua sự thật rằng y là nam nhi. Vậy mà giờ đây, Chủ tử lại, lại ôm eo thiếu niên kia không buông, hai người còn kề sát nhau đến thế mà nhìn nhau đắm đuối. Cảnh tượng ấy khiến Ảnh Nhất gần như theo bản năng nhìn quanh, thầm nghĩ, chớ để người khác thấy cảnh này, bằng không, một đời anh danh của Chủ tử xem như hủy hoại sạch!

Phượng Cửu kinh ngạc nhìn Chủ tử đang một tay ôm lấy eo mình, trong đầu nàng không hề có những cảm giác hỗn độn, khó gọi tên như Chủ tử. Nàng chỉ nghĩ: hiện tại nàng là nam tử, hắn ôm một nam tử như vậy thật sự thích hợp sao? Bị ánh mắt thâm thúy kia nhìn chằm chằm, nàng không khỏi rùng mình, nổi da gà khắp người, liền vội vã lùi ra.

"Không có ý tứ, không có ý tứ, dưới chân trượt một chút." Nàng vừa nói vừa lùi, ngượng ngùng cười cười: "Ta đến chào hỏi thôi, ngươi cứ tiếp tục, tiếp tục."

Nhìn bóng dáng nữ nhân kia chạy đi như thể thoát thân, Chủ tử cúi đầu nhìn bàn tay mình, dường như đang hồi tưởng điều gì. Thấy vậy, Ảnh Nhất đứng một bên rốt cuộc không nhịn được lên tiếng.

"Chủ tử, cái kia, Mỹ Nhân lâu hai ngày nay có mấy nữ tử dung nhan cực đẹp."

Nghe vậy, Chủ tử quay sang nhìn y: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó, sau đó thuộc hạ nghĩ, Chủ tử có cần ban đêm để các nàng đến hầu hạ không?" Vừa dứt lời, Ảnh Nhất chỉ thấy Chủ tử nhà mình quét qua một ánh mắt lạnh lẽo, khiến y tê cả da đầu, suýt chút nữa không kìm được mà quỳ xuống.

Về phần Phượng Cửu ở một bên khác, vừa đi vừa xoa xoa cánh tay, lẩm bẩm: "Chủ tử này, sẽ không thật sự có đồng tính chi đam mê chứ? Mà cho dù có đồng tính chi đam mê cũng không nên để ý đến ta chứ? Dù sao mặt ta cũng đã hủy hoại, đội cái mặt thoa đầy thuốc đen như vậy mà hắn cũng để tâm?"

"Chắc là không, chắc là không, ta nhất định là nghĩ nhiều rồi." Nàng nhẹ thở ra một hơi, bình ổn lại tâm tình, thấy hiệu thuốc ngay phía trước, liền bước nhanh vào, vừa đi vừa chào hỏi Lâm lão đang xem xét dược liệu trong sân: "Lâm lão."

"Là Quỷ Quỷ đấy à!" Lâm lão quay đầu nhìn nàng một cái, chợt nhìn quanh rồi đi đến bên cạnh nàng hỏi: "Nghe nói, đêm qua Chủ tử để ngươi gác đêm?"

"Ân." Nàng gật đầu.

"Chủ tử sao lại để ngươi gác đêm? Đã để ngươi làm gì?" Giọng Lâm lão đầy kinh ngạc, ánh mắt nhìn nàng cũng mang theo sự hiếu kỳ.

Nghe vậy, lại nhìn vẻ mặt nhiều chuyện của Lâm lão, khóe miệng Phượng Cửu hơi giật giật...

Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh Rồi, Thiếp Chẳng Gả Nữa, Điện Hạ Người Khóc Làm Chi?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện