Khà khà. Hỗn Nguyên Tử híp mắt cười tủm tỉm, ngắm nhìn thiếu niên trước mắt, càng nhìn lại càng thấy thuận mắt. “Tiểu tử, lão phu cũng chẳng có cầu gì hơn. Ngươi cũng biết đây là báu vật mà? Vốn dĩ đây là lão phu định để lại cho đồ nhi, nay lại trao cho ngươi đây…” Đôi mắt tinh quái của Hỗn Nguyên Tử đảo qua đảo lại. Tuy lời chưa nói rõ, nhưng ý tứ đã...